Sinh viên ngành nghệ thuật và những người yêu thích bảo tàng muốn có một khung thời gian có cấu trúc, theo trình tự để hiểu và đánh giá tốt hơn các phong trào nghệ thuật lịch sử.
Lịch sử nghệ thuật cung cấp một khung phân tích có cấu trúc cho các tác phẩm, giúp người xem hiểu về các phong trào và bối cảnh đằng sau những tác phẩm phức tạp hoặc khó hiểu.
Lịch sử nghệ thuật phương Tây được chia thành các phân đoạn Tiền hiện đại, Hiện đại và Hậu hiện đại, được neo giữ bởi các năm quan trọng là 1848 và 1945.
Nghệ thuật thời kỳ đầu tập trung vào sự biểu đạt hình thể cho các mục đích tâm linh, phát triển từ các phong cách biểu tượng thời tiền sử đến các nền văn minh cổ đại phức tạp hơn.
So sánh các nhân vật đứng cho thấy sự tiến triển từ sự cứng nhắc mang tính biểu tượng của Ai Cập đến chủ nghĩa lý tưởng của Hy Lạp và chủ nghĩa chân thực của La Mã, làm nổi bật những ưu tiên văn hóa đang thay đổi.
Nghệ thuật tôn giáo đã phát triển từ tính chất phẳng, mang tính biểu tượng của thời Trung cổ hướng tới các mô tả lý tưởng, thực tế và nhân văn của thời Phục hưng.