# TK13❇️Sư Giác Nguyên - ÔN TẬP - ngày 28/3/2026

https://www.youtube.com/watch?v=JThfWgJVg-o
Translation: en

[00:01] Mình ôn lại cái bài hôm qua nè.
  Let's review yesterday's lesson.

[00:03] Cái lớp này không ôn cái nó quên.
  If this class doesn't review, it forgets.

[00:06] Lớp này nó được cái có cái hạnh là ưng vô sử trụ.
  This class has the habit of wanting to enter the void.

[00:08] Có nghĩa là nó học xong nó quên bà ra hết.
  Meaning, after they learn it, they forget it all.

[00:10] Cảm ơn ư vươ sở trụ.
  Thank you, void.

[00:15] Ông là trí ông từng thứ này không có một cái gì.
  You are wise, you have never had anything like this.

[00:25] Không có một cái gì trên đời này mà nó không có nằm ở trong sáu căn sáu trần.
  There is nothing in this world that does not lie within the six sense organs and the six sense objects.

[00:32] Đúng hay sai?
  Right or wrong?

[00:34] Không có.
  None.

[00:34] Đã nó đã nói cái gì mình gạch dưới cái gì?
  Since it said that, what should we underline?

[00:36] Không có một cái gì mà nó nằm ngoài sáu căn sáu trần hết á.
  There is nothing that lies outside the six sense organs and the six sense objects.

[00:43] Rồi chuyện thứ hai không có gì trong sáu căn sáu trần mà lại nằm ngoài các cặp nguyên tố.
  Then the second thing: there is nothing in the six sense organs and six sense objects that lies outside the pairs of elements.

[00:50] Đúng hay sai?
  Right or wrong?

[00:53] Dạ đúng.
  Yes, that's right.

[00:53] Tôi mà là các vị tôi đã ghi mấy câu đó rồi.
  If I were you, I would have already written those sentences down.

[00:55] Mấy câu bài ôn lại không chịu ghi cứ người cười cười cười cười vậy đó.
  You don't bother writing down the review sentences, you just keep smiling like that.

[00:59] Vậ cho nên mình xa.
  That is why we are far away.

[01:02] Nhau là phải rồi.
  It must be together.

[01:04] Chợt nhớ là một bài thơ, một bài thơ mà không biết tác giả có phải phật tử hay không.
  I suddenly remembered a poem, a poem where I don't know if the author is a Buddhist or not.

[01:09] Nhưng mà riêng tôi á thì tôi ngồi lên xe mà tôi nể hồi nãy mà nếu mà tôi đi Honda là tôi rớt rồi.
  But for me personally, I sat on the vehicle and I was impressed just now, if I had been riding a Honda, I would have fallen off.

[01:16] Bài thơ đó theo tôi gọi là bài thơ giáo lý viên khởi.
  That poem, according to me, is called the 'Dependent Origination' poem.

[01:19] Hôm qua ra đứng gốc cao nhớ người yêu cũ mà đau ruột thừa.
  Yesterday I went out to stand by the tall tree, missed my ex-lover, and got appendicitis.

[01:22] Chiều nay ra đứng gốc dừa cơn đau tái phát ruột thừa lại đau.
  This afternoon I went out to stand by the coconut tree, the pain recurred, and the appendicitis hurt again.

[01:25] Giá mà đừng gặp lại nhau thì đâu đến nỗi phải đau ruột thừa.
  If only we hadn't met again, it wouldn't have led to appendicitis.

[01:34] Bà con nghe vậy nhớ chưa?
  Did you all hear that and remember?

[01:36] Đừng bắt nhắc lại là ruột thừa lại đau.
  Don't make me repeat that the appendicitis hurts again.

[01:39] Có nghĩa là do cái dòng duyên khởi là gì?
  It means, what is the flow of dependent origination?

[01:42] Cái dòng duyên khởi là hết cái này tới cái kia.
  The flow of dependent origination is one thing after another.

[01:44] Hôm qua nó đứng gốc cao nhớ người yêu cũ lại đau ruột thừa là mình thấy đúng là cái đó duyên là vô minh duyên hành rồi.
  Yesterday, standing by the tall tree missing the ex-lover and getting appendicitis, we see that it is indeed the cause, ignorance conditions formations.

[01:50] Chiều nay đó mình đổi qua cái khác.
  This afternoon, we switched to something else.

[01:52] Chiều nay ra đứng gốc dừa, gốc cao là nó xong rồi.
  This afternoon, standing by the coconut tree, the tall tree part is already finished.

[01:53] Chiều nay đứng gốc dừa mà nhớ người yêu cũ, ruột thừa lại đau.
  This afternoon, standing by the coconut tree and missing the ex-lover, the appendicitis hurts again.

[01:58] Giá mà đừng gặp lại nhau á thì đâu đến nỗi ruột thừa lại đau ruột thừa rồi.
  If only we hadn't met again, it wouldn't have led to the appendicitis hurting again.

[02:04] Kể từ nay, góc cao cũng như góc dừa, thề không đứng nữa.
  From now on, whether it's the high corner or the coconut corner, I swear I won't stand there anymore.

[02:05] Nó rụng tựa lại đau, không có nghĩa là không có đứng góc cao, góc dừa nữa.
  It keeps falling and hurting; that doesn't mean I won't stand in the high corner or the coconut corner anymore.

[02:10] Hẹn ngày nào mình còn tham sân si thì ngày đó mình còn khổ.
  I promise that as long as I still have greed, hatred, and delusion, I will still suffer.

[02:12] Mình đã né góc cao rồi nhưng mà qua tới góc dừa thì rụng thừa nó vẫn đau, hiểu không?
  I already avoided the high corner, but when I moved to the coconut corner, the excess falling still hurts, do you understand?

[02:20] Cái bài đó nếu mà người không biết đạo thì nghe thấy nó óc á, nó là bậy lắm, nhưng bài đó rất là sâu.
  If someone who doesn't know the Dharma hears that lesson, they might think it's absurd or wrong, but that lesson is very profound.

[02:24] Từ góc cao mình thấy khổ quá mình mới dời qua góc dừa mà tưởng sao, qua tới góc dừa thì rụng thừa nó vẫn đau, đau lắm, đau lắm.
  From the high corner, I found it too painful, so I moved to the coconut corner, but to my surprise, upon reaching the coconut corner, the excess falling still hurts—it hurts so much, so much.

[02:30] Cho nên á là các vị còn nhớ cái chánh giải thoát, cái tà giải thoát không?
  Therefore, do you all still remember the 'right liberation' and the 'wrong liberation'?

[02:34] Cái chánh giải thoát một là phá nát nhà tù, tức A La Hán đắp y xuất gia, đạt lục thông, đi đứng tự tại.
  The first type of right liberation is breaking down the prison, meaning an Arhat putting on robes to renounce the world, attaining the six supernatural powers, and moving freely.

[02:45] Còn cái trường hợp thứ hai nó là vô hiệu hóa nhà tù.
  And the second case is neutralizing the prison.

[02:47] Có nghĩa là mình vẫn còn sống, mình vẫn có gia đình nhưng mà mình đã đạt sở quả, mình vô hiệu hóa nhà tù.
  It means that I am still living, I still have a family, but I have attained the fruit, and I have neutralized the prison.

[02:55] Đó là chánh giải thoát.
  That is right liberation.

[02:57] Còn cái tà giải thoát đó là đổi phòng giam, đổi trại giam, tưởng là ra tù rồi.
  And the wrong liberation is just changing prison cells or changing prison camps, thinking that one is out of prison.

[03:03] Chỉ đổi từ góc cao qua góc vừa thôi phải không?
  It's just moving from the high corner to the coconut corner, isn't it?

[03:06] Không?
  No?

[03:06] Cái đó chính xác như vậy.
  That is exactly like that.

[03:08] Đứng mình gốc cao chiều nay ra đứng góc cao nhớ người yêu cũ lại đau được thừa là mình thấy không được góc cao trơ được mình.
  Standing by the tall tree this afternoon, standing at the high corner, remembering my ex-lover makes my appendix hurt again; I feel like I can't stand at the high corner anymore.

[03:12] Bữa sau mình chiều nay ra đứng gốc dừa nhớ người yêu cũ ruột thừa lại đau à khổ.
  Next time, this afternoon I go out to stand by the coconut tree, remembering my ex-lover, my appendix hurts again, how miserable.

[03:18] Giá mà đừng gặp lại nhau thì đâu đến nỗi phải đau đù thừa từ nay gốc cao góc vừa đều không đứng nữa được thừa khỏi đau khi mà ừ mình chưa thật sự giải thoát thì chỉ là tà giải thoát đổi phòng giam hay là đổi trại giam thì đều là tiếp tục tụ.
  If only we hadn't met again, it wouldn't have come to the point of having an appendix ache; from now on, I won't stand at the high corner or the corner anymore, so the appendix will stop hurting; when, well, I haven't truly been liberated, it's just false liberation; changing cells or changing prisons is just continuing to be imprisoned.

[03:33] Cái thứ hai ở yên một chỗ không đổi nhưng mà mình mạ vàng cái sông sắt mạ vàng cái dây xiền bèn tưởng là giải thoát.
  The second thing is staying in one place without changing, but we gold-plate the iron bars, gold-plate the chains, and then think it's liberation.

[03:41] Rất là nhiều Phật tử bị trình hợp đó.
  Very many Buddhists are in that situation.

[03:45] Hồi xưa giờ ở ngoài là quần lão lụa rồi ờ phấn son bây giờ bỏ hết cạo cái đầu mua miếng đất cất cái am tưởng là giải thoát vô đó là dính cái khác.
  In the past, outside, it was silk clothes and makeup; now, giving it all up, shaving the head, buying a piece of land, building a hermitage, thinking it's liberation, but going in there, one gets stuck in something else.

[03:58] Hiểu không?
  Do you understand?

[04:01] Hiểu rồi đó.
  Understood.

[04:01] Đổi phòng ra cạo đầu rồi mặc áo tu rồi mình tưởng là ngon lạnh và thật ra là bị dính cho cái khác giáo lý.
  Changing rooms, shaving the head, wearing monk's robes, and we think it's all good, but in reality, we are stuck in something else, the teachings.

[04:07] Chứ học thì cứ ngồi thiền bao mớ thấy nó mắt lạnh mắt lạnh là tưởng là nó đó.
  When learning, you just sit in meditation and whenever you feel a cold sensation, you think that is it.

[04:12] Cho nên tu tập nó có hai cái cách tu: một là tu để không làm phàm, hay là tu để thành thánh.
  Therefore, there are two ways to practice: one is to practice so as not to be ordinary, or to practice to become a saint.

[04:20] Thì cái cách tu để không là phàm nó an toàn hơn là tại vì mình có thấy cái mùi phàm là mình biết mình còn phàm.
  The way of practicing to not be ordinary is safer because when we smell the ordinary, we know we are still ordinary.

[04:26] Còn tu để thành thánh thì nó hơi nguy hiểm ở chỗ là mình không biết thánh nó mặt mũi ra làm sao.
  As for practicing to become a saint, it is a bit dangerous because we do not know what a saint looks like.

[04:30] Cứ thấy lạ lạ là tưởng là thánh, cái đó rất là nguy hiểm.
  Just seeing something strange and thinking it is a saint, that is very dangerous.

[04:35] Sáng nay mình ôn lại bài vở ngày hôm qua.
  This morning we reviewed yesterday's lessons.

[04:38] Một là không có gì trong cái cuộc đời này nằm ngoài sáu căn sáu trần.
  First, there is nothing in this life that lies outside the six senses and six sense objects.

[04:44] Không có gì trong sáu căn sáu trần mà nằm ngoài các cặp nguyên tố.
  There is nothing within the six senses and six sense objects that lies outside the pairs of elements.

[04:50] Các cặp nguyên tố là gì ta?
  What are the pairs of elements?

[04:54] Thiện ác, sướng khổ, nhân quả, đúng không?
  Good and evil, pleasure and pain, cause and effect, right?

[04:59] Không có cái gì mà trong cái sáu căn sáu trần mình nằm ngoài các cặp tố xong chưa?
  Is there anything within the six senses and six sense objects that lies outside the pairs of elements, are we done?

[05:08] Rồi ghi cái câu thứ ba.
  Then write the third sentence.

[05:11] Ghi câu thứ ba.
  Write the third sentence.

[05:15] Từng thứ trong các cặp nguyên tố tác động lẫn nhau, giúp xuất hiện và giúp tồn tại từng thứ trong các cộng nguyên tố tác động lẫn nhau để mà giúp cái gì ta?
  Each thing in the pairs of interacting elements helps the appearance and helps the existence of each thing in the interacting element groups to help what?

[05:31] Giúp xuất hiện và giúp tồn tại.
  Help to appear and help to exist.

[05:33] Hiểu hả?
  Understand?

[05:38] Giúp xuất hiện gọi là duyên trợ sinh và giúp tồn tại gọi là duyên trợ lực hả?
  Helping to appear is called 'duyên trợ sinh' (birth-assisting condition) and helping to exist is called 'duyên trợ lực' (force-assisting condition), right?

[05:46] Chấm.
  Period.

[05:46] Mỗi duyên lại có bốn trường hợp.
  Each condition has four cases.

[05:49] Nếu mà mình đã viết rồi thì mình chỉ viết tắt thôi.
  If we have already written it, we just write the abbreviation.

[05:51] Mỗi duyên lại có bốn trường hợp là a giúp b.
  Each condition has four cases, which is a helps b.

[05:54] Xong chưa?
  Are you done?

[05:58] Tổng cộng ta có tám duyên phải không ta?
  In total we have eight conditions, right?

[06:01] Hả?
  Huh?

[06:03] Và tám duyên ấy lại giúp nhau theo ba hình thái.
  And those eight conditions help each other in three forms.

[06:06] Ba hình thái gì?
  What three forms?

[06:11] Bản chất, thời điểm và cách thức.
  Nature, timing, and method.

[06:12] Hiểu hả?
  Do you understand?

[06:15] Vậy là nhớ bài rồi đó.
  So you have remembered the lesson.

[06:15] Vậy là nhớ rồi.
  So you have remembered it.

[06:17] Chấm xuống vòng ghi cái này mới ghê nè.
  Period, new line, write this down, it's quite something.

[06:20] Từng giây phút sống thiện và bất thiện.
  Every moment of living virtuously and unvirtuously.

[06:30] Chỉ đơn giản là trôi nổi trên dòng chảy của các duyên.
  It is simply floating on the flow of conditions.

[06:36] Hiểu không?
  Do you understand?

[06:39] Tới đây đó quá dễ hiểu.
  Up to here, it is very easy to understand.

[06:42] Chỉ là từng nghĩ phúc trôi nổi trên các duyên.
  It is just thinking about the blessings floating on the conditions.

[06:44] Trôi nổi trên duyên giải thoát thì gọi là tu hành.
  Floating on the conditions of liberation is called spiritual practice.

[06:47] Trôi nổi trên duyên sanh tử gọi là luân hồi.
  Floating on the conditions of birth and death is called reincarnation.

[06:50] Hiểu hả?
  Do you understand?

[06:55] Hiểu.
  I understand.

[06:55] Xuống dòng.
  New line.

[06:55] Xống dục chủng dục.
  Desire, seed of desire.

[07:04] Duyên nói gọn là duyên khách quan và duyên chủ quan.
  Conditions, in short, are objective conditions and subjective conditions.

[07:20] Duyên chủ quan là gồm thiện ác sướng khổ trong tâm tư mỗi người.
  Subjective conditions include good, evil, happiness, and suffering within each person's mind.

[07:38] Còn duyên khách quan là những điều kiện ngoại tại.
  As for objective conditions, they are external conditions.

[07:44] Còn duyên khách quan là những điều kiện ngoài tại như trú xứ qua cái học này chưa ta có phải sức khỏe gì nữa ta cái gì thầy bạn rồi cái gì nữa chú sứ sức khỏe thầy bạn.
  And objective conditions are external conditions such as dwelling place, this learning, have we gone through it yet, is it health, what else, what is it, teachers and friends, and what else, dwelling place, health, teachers and friends.

[08:18] Kiến thức.
  Knowledge.

[08:21] Từ kiến thức.
  From knowledge.

[08:24] Phải kiến thức không?
  Is it knowledge?

[08:27] Chấm.
  Period.

[08:31] Tùy căn cơ phước duyên của mỗi người mà cả hai thứ duyên nội tại và ngoại tại.
  It depends on the capacity and karmic affinity of each person, including both internal and external conditions.

[08:45] Ta có được thứ nào và vận dụng chúng ra sao?
  Which ones do we possess and how do we apply them?

[08:52] Tôi không tin là có cái rõ hơn.
  I don't believe there is anything clearer.

[08:55] Nói vậy mà con không học được thì tôi nghĩ rằng cạn lời á.
  If you still can't learn after I've said that, then I think I'm speechless.

[09:01] Tùy thuộc về cái phước duyên.
  It depends on the karmic affinity.

[09:03] Mà bốn cái này là mình có được cái nào rồi gì nữa, vận dụng chúng ra sao?
  And of these four, which ones do we have, and how do we apply them?

[09:11] Thí dụ như có một cái trú xứ như ý thì hai người có cái cách sử dụng cái trú xứ giống nhau không?
  For example, if you have a desired dwelling place, do two people use that dwelling place in the same way?

[09:15] Không hiểu hả?
  Don't you understand?

[09:17] Tức là có tiền, có tâm tu nhưng.
  Meaning, having money and having the intention to practice, but...

[09:22] Mà lấy tiền đó đem cất cái cóc.
  And take that money to store in a small hut.

[09:25] Đúng ra là lấy cái tiền đó cất cái cóc rồi lấy cái tâm tu kia để ngồi thiền.
  Actually, one should take that money to build a small hut and then use that cultivation mindset to meditate.

[09:30] Đằng này lấy cái tâm tu đó cộng với cái tiền đem lên quất một cái cóc sang trọng đẩy một cái tủ lạnh to đùng lên rồi để vô đó một cái tivi.
  Instead, one takes that cultivation mindset combined with the money to build a luxurious hut, push a huge refrigerator in, and put a television in there.

[09:42] Hình dung được không?
  Can you imagine that?

[09:44] Điều kiện mình có rồi đó.
  We already have the conditions.

[09:47] Điều kiện mình có nhưng mà mình sử dụng cái điều kiện đó ra sao lại là một chuyện khác.
  We have the conditions, but how we use those conditions is another matter.

[09:48] Hử?
  Huh?

[09:48] Rồi qua tới sức khỏe.
  Then moving on to health.

[09:51] Sức khỏe mình thiệt là tốt nhưng mà mình không dùng nó để mình tu.
  Our health is really good, but we don't use it to cultivate.

[09:54] Mình lại xài một chuyện khác.
  We use it for something else.

[09:55] Ừ.
  Yeah.

[09:55] Xài chuyện khác.
  Use it for something else.

[09:58] Rồi kiến thức.
  Then knowledge.

[09:58] Kiến thức cũng vậy.
  Knowledge is the same.

[10:00] Ngày hôm qua tôi nhớ m tôi tôi nói bà con bà con còn hiểu.
  Yesterday I remember I told you all, and you all still understood.

[10:02] Bà con còn thứ nhất có hiểu hay không mà có nhớ hay không.
  First of all, do you understand, and do you remember?

[10:07] Đó là cái niềm tin Đức Phật á nó có hai hình thái.
  That is, faith in the Buddha has two forms.

[10:13] Niềm tin hữu lậu và niềm tin vô lậu.
  Faith with outflows and faith without outflows.

[10:15] Có nhớ này không?
  Do you remember this?

[10:18] Niềm tin hữu lậu là xem ngài nhưng mà ông thần ông thánh mình cầu để mà mình được này được cái kia.
  Faith with outflows is viewing Him as a deity or a saint that we pray to in order to get this or that.

[10:21] Còn niềm tin vô lậu á là xem
  While faith without outflows is viewing...

[10:23] Ngài là vị đạo sư dẫn đường cho mình phải không?
  Are you the mentor who guides me?

[10:27] Còn nữa, còn nữa, trong hai cái kiểu niềm tin đó đó thì cái đó là hình thái của niềm tin.
  Furthermore, furthermore, among those two types of belief, that is the form of belief.

[10:35] Còn cái nguồn gốc của niềm tin nó lại khác nữa.
  And the origin of belief is something else entirely.

[10:36] Cái niềm tin là do mình nghe người ta nói hoặc là mình do mình đọc sách xem kinh.
  Belief is something that comes from hearing what people say or from reading books and scriptures.

[10:45] Đó là niềm tin do trí văn.
  That is belief through hearing wisdom.

[10:47] Niềm tin thứ hai là do mình suy gẫm, đó là niềm tin do trí tư.
  The second belief is from our own reflection; that is belief through thinking wisdom.

[10:50] Niềm tin thứ ba là do mình sống chánh niệm, mình thấm.
  The third belief is from living in mindfulness, where we internalize it.

[10:57] Như tôi hỏi cái này quý vị trả lời thiệt đừng có trả lời theo trào luôn nha.
  As I ask this, please answer honestly and don't just follow the trend.

[11:01] Các vị có tin là khi mình sống chánh niệm á mình là một rổ bánh hỏi?
  Do you believe that when we live in mindfulness, we are a basket of banh hoi?

[11:08] Quý vị có tin không?
  Do you believe it?

[11:10] Có ai hiểu bánh hỏi không?
  Does anyone understand what banh hoi is?

[11:12] Biết bắc kỳ biết bánh hỏi không ta?
  Do Northerners know what banh hoi is?

[11:14] Cái bánh mà từng sợi nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ như bún vậy đó.
  It's the cake that has tiny little strands like vermicelli.

[11:17] Ngoài Bắc có kêu bánh hỏi không hả?
  Do they call it banh hoi in the North?

[11:21] Không.
  No.

[11:21] Ng bắt cái kêu bánh.
  Northerners call it cake.

[11:26] À rồi đó, đó giống như trong đây ghi bạc hàng rồi đó, k dọc mùng vậy đó.
  Ah, there it is, it's like what's written here, like silver goods, like taro stems.

[11:31] Thì á là mình thiền, mình chánh niệm đó.
  So, when we meditate, we practice mindfulness.

[11:33] Một lúc mình thấy mình là một rổ đó.
  At one point, you see yourself as a basket.

[11:35] Vì sao vậy, nó nhiều do nhiều cái sợi rời rạc nó kết nên.
  Why is that? It's because it's made up of many loose strands.

[11:40] Hiểu tôi nói không, biết bao nhiêu lần đó là mình không có học đạo mình là một đường.
  Do you understand what I'm saying? How many times have I said that when we don't study the path, we are just one line.

[11:47] Mình thấy mình là một đường thẳng kéo dài, một đường thẳng kéo dài trong suốt mấy chục năm.
  We see ourselves as a long straight line, a long straight line that stretches for decades.

[11:52] Học được ba mớ mình thấy mình là những cái đốm thiện, đốm ác, đốm buồn, đốm vui, đốm sướng, đốm khổ.
  After learning a bit, we see ourselves as spots of good, spots of evil, spots of sadness, spots of joy, spots of pleasure, spots of suffering.

[12:00] Nhưng mà tới lúc chánh niệm miên mật, tu tập tinh tấn á thì mình sẽ thấy mình không phải là đốm, mình là chấm, mình là những dấu chấm.
  But when you reach the point of continuous mindfulness and diligent practice, you will see that you are not spots; you are dots, you are dots.

[12:09] Tại sao tôi nói như vậy, đó là các vị thấy ờ một cái người mà chánh niệm nhiều á họ sẽ thấy rằng cái khoảng cách giữa thiện này qua cái thiện kia, cái ác này qua ác kia, cái vui này qua vui kia, khổ này qua khổ kia nó ngắn dữ lắm.
  Why do I say that? It's because you see, a person who is very mindful will see that the gap between this good and that good, this evil and that evil, this joy and that joy, this suffering and that suffering is very short.

[12:23] Còn cái người không có tu thiền ý thì họ chỉ nhớ mang máng là hồi.
  As for the person who doesn't practice meditation, they only vaguely remember that back then...

[12:28] Nãy buồn tự nhiên sao bây giờ nó vui, bây giờ vui lát nữa nó buồn thì họ thấy đời sống họ chỉ là những cái đốm.
  Just a moment ago they were sad, why are they happy now, and if they are happy now but will be sad later, they see their lives as just dots.

[12:32] Mà một người tu miên mật á thì họ sẽ thấy là nó không phải là đốm mà nó còn tệ hơn đốm nữa.
  But a person who practices diligently will see that it is not just dots, but even worse than dots.

[12:37] Nó là những dấu chấm và tôi nói rất là nhiều lần đó là cái bức tranh hoặc là tấm ảnh chụp khi mà mình phóng lớn nó ra thành nhiều lần là chỉ còn lại chấm thôi đúng không?
  They are points, and I have said many times that a painting or a photograph, when you enlarge it many times, only dots remain, right?

[12:49] Có ai biết chuyện đó không?
  Does anyone know about that?

[12:49] Biết hả?
  You know?

[12:53] Cho nên bất cứ cái gì mà mình thấy mình thích á mình thấy nó đẹp nó xấu, nếu mà bằng cái pháp nhãn huệ nhãn mình nhìn nó mà ở một cái cự ly nào đó thì nó sẽ khác.
  Therefore, whatever we see that we like, whether we find it beautiful or ugly, if we look at it with the Dharma eye or the wisdom eye from a certain distance, it will be different.

[13:04] Tôi nhớ hoài có một câu chuyện mà tôi rất là tâm đắc.
  I always remember a story that I am very fond of.

[13:07] Bà con biết cái hiệu kính Leica không?
  Do you all know the Leica brand?

[13:09] Ở đây chắc biết chứ không phải nhiều.
  People here probably know it, though not many.

[13:11] Leica là một trong những hiệu kính, hiệu ống dòm, hiệu máy ảnh rất là tốt hàng đầu thế giới.
  Leica is one of the world's top brands for lenses, binoculars, and cameras.

[13:16] Nó, cái Swarovski với Hen Plat.
  It, the Swarovski and Hen Plat.

[13:24] Bắc Âu có Hen Plat còn Nhật cũng có Nikon, Châu Âu thì có cái.
  Northern Europe has Hen Plat, Japan also has Nikon, and Europe has that.

[13:30] Swarovski của Áo mà Đức có cái Leica là những hiệu hàng đầu á.
  Austria's Swarovski and Germany's Leica are top-tier brands.

[13:36] Thì cái bữa đó trong một cái lần mà ra mắt cái mặt hàng mới thì thỉnh thoảng Leica nó ra hoài vậy đó.
  So that day, during a time when they were launching a new product—Leica releases them from time to time like that.

[13:44] Thì có một lần ra mắt một cái hàng mới thì phóng viên quốc tế đổ về đông lắm.
  So one time when they launched a new product, international reporters flocked there in large numbers.

[13:49] Thì cái bữa đứng nói chuyện tiếp phóng viên là ông CEO của Leica á.
  The person standing and talking to the reporters that day was the CEO of Leica.

[13:53] Thì trong đám phóng viên có một ông, mấy ông đeo lỉnh kỉnh mấy ống kính, mấy cái zoom dài dài dài, rồi là Canon.
  In the crowd of reporters, there was a guy, some guys wearing all sorts of lenses, long zoom lenses, and it was Canon.

[14:03] Ổng hỏi ông này lúc uống nước ngoài hành lang, hỏi thưa ngài, chứ cho ngài cái ống kính nào tốt nhất bây giờ?
  He asked this man while drinking water in the hallway, asking, 'Sir, which lens do you think is the best right now?'

[14:13] Nói chuyện riêng tư không có ngại, ngài theo ngài đó, ngài làm cho Leica nhưng mà không biết ngài sợ kính không?
  Speaking privately, don't be shy, you work for Leica, but I wonder if you are afraid of lenses?

[14:19] Ổng trả lời một câu rất là Phật giáo, rất rất là Phật pháp.
  He answered with a very Buddhist, very Dharma-like statement.

[14:26] Nhớ không?
  Do you remember?

[14:26] Ổng là CEO của hãng của cái hiệu Leica nhưng mà ổng trả lời.
  He is the CEO of the Leica brand, but he answered.

[14:31] Lời câu rất Phật pháp hỏi.
  The question is very Zen-like.

[14:33] Theo ông, ống kính nào tốt nhất?
  According to you, which lens is the best?

[14:36] Lùi ba bước, tiến ba bước, phải ba bước, trái ba bước là ống kính tốt nhất.
  Taking three steps back, three steps forward, three steps right, and three steps left is the best lens.

[14:40] Có ai hiểu tôi nói gì không ta?
  Does anyone understand what I am saying?

[14:42] Hiểu tức là cũng cái ống kính đó thôi nhưng mà tùy lúc, từ cái góc độ nào.
  To understand means it is still that same lens, but it depends on the moment and the angle.

[14:48] Có những lúc anh cần phải xác định cái anh focus, cái chủ đề mà anh chụp là cái gì.
  There are times you need to determine what you are focusing on, what the subject you are shooting is.

[14:56] Có những lúc anh cần xóa phông, anh lấy người.
  There are times you need to blur the background and capture the person.

[14:58] Cái lúc cần xóa người, anh lấy phông, hiểu không?
  When you need to blur the person, you capture the background, understand?

[15:02] Có lúc anh cần lấy cái độ sáng, độ nét nó ra sao?
  There are times you need to capture the brightness and the sharpness, how it turns out?

[15:05] Bây giờ chụp ảnh mình biết là phải có kiến thức căn bản như là tốc độ rồi khoảng cách rồi ánh sáng.
  Now, when taking photos, we know we must have basic knowledge like shutter speed, distance, and lighting.

[15:11] Ngoài kiến thức đó ra đó, nó còn có một cái cự ly á.
  Besides that knowledge, there is also the distance.

[15:13] Có những trường hợp mình chỉ lùi lại là bức hình nó đẹp hơn.
  There are cases where just by stepping back, the picture becomes more beautiful.

[15:15] Mình tiến tới bức hình đẹp hơn, mình chỉ bước qua phải nó đẹp hơn, mình bước qua trái đẹp hơn.
  We step forward and the picture is better, we step to the right and it's better, we step to the left and it's better.

[15:20] Có nghĩa là sao?
  What does that mean?

[15:22] Ống kính tốt hay là không tốt nó là một chuyện.
  Whether a lens is good or not is one thing.

[15:24] Như mọi chuyện, nó là cái góc đứng và cái khoảng cách.
  Like everything else, it is about the standing angle and the distance.

[15:26] Hiểu không?
  Understand?

[15:26] Hiểu tôi nói cái góc đứng và khoảng cách rất là quan trọng.
  Understand that I am saying the standing angle and distance are very important.

[15:31] Trọng.
  Important.

[15:34] Người mà chụp ảnh Ngọ Môn của Huế, chụp cái Tử Cấm Thành của Trung Quốc rất là nhiều.
  People who take photos of the Noon Gate of Hue or the Forbidden City of China are very numerous.

[15:38] Tính cho hàng tỷ, tôi nghĩ chắc hàng tỷ tấm.
  Counting in the billions, I think probably billions of photos.

[15:42] Nhưng mà những cái hình mà đi vào huyền thoại đó thì toàn là do những cái tay chụp họ chịu cực, họ lựa những cái góc khó.
  But the pictures that become legendary are all because the photographers endure hardship and choose difficult angles.

[15:48] Có những cái góc mình phải gần như cái mặt mình làm sát cái mặt đường.
  There are angles where you have to get your face almost close to the road surface.

[15:54] Và thậm chí có những cái bức ảnh là họ phải chụp trong một cái điều kiện ánh sáng, một điều kiện thời tiết rất là kỳ cục.
  And there are even photos they have to take in very strange lighting and weather conditions.

[15:59] Chẳng hạn như là ngay sau mưa, ngay cái lúc mà cái cầu vồng nó vừa xuất hiện thì ngay cái lúc đó thì cái Ngọ Môn nó mới đẹp.
  For example, right after the rain, the moment the rainbow just appears, that is when the Noon Gate is beautiful.

[16:11] Thí dụ như vậy hoặc ngay cái thời điểm mà nắng nó vừa tắt mà sương nó vừa xuống á thì cái chỗ đó là cái chỗ góc nó rất là đẹp.
  For example, or at the moment when the sun has just set and the fog has just descended, that spot is a very beautiful angle.

[16:19] Thì cái thời điểm, vị trí, cái cự ly rồi cái tốc độ rồi cái ánh sáng, tất cả những cái đó nó cộng lên, nó làm ra cái bức ảnh đẹp như ý mình muốn.
  So the timing, position, distance, speed, and light, all of those add up to create a photo as beautiful as you want.

[16:29] Hiểu không?
  Understand?

[16:29] Thì tôi nói hoài đó, tức là trần cảnh trước sau cũng vậy thôi.
  As I keep saying, the scene is the same before and after.

[16:32] Nhưng mà.
  But.

[16:33] Tùy vào cái chuyện mình chế tác nó, cộng ghép đối với những cái gì.
  It depends on how we craft it and what we combine it with.

[16:39] Tôi nhớ Mỹ có một câu rất là hay.
  I remember the US has a very good saying.

[16:41] Tất cả những chuyện buồn trên cuộc đời này nó là buồn hay vui, tốt hay xấu, hơn 80% là do thái độ của người cảm nhận.
  For all the sad things in this life, whether they are sad or happy, good or bad, more than 80% is due to the attitude of the person perceiving them.

[16:53] Có tin cái đó không?
  Do you believe that?

[16:57] Hơn 80%.
  More than 80%.

[17:02] Tôi biết có một chuyện dĩ nhiên tôi nhớ vì tôi nói cái đó bà con nó bắt đầu về thế nào cũng chửi nó ông sư ông sư nói chuyện đời.
  I know of a story, of course I remember it because I said that, and people would start going home and surely curse, saying 'that monk, that monk is talking about worldly matters'.

[17:06] Cái anh này chàng này rất là ghen, anh ghen kinh lắm.
  This guy, this man was very jealous, he was terribly jealous.

[17:13] Mọi khi mà cái cô bạn gái đó nói chuyện với cái anh trai khác mà đẹp trai là anh rất là khổ.
  Whenever his girlfriend talked to another guy who was handsome, he was very miserable.

[17:19] Nhưng có một cái ngày đó anh phát hiện ra một điều là thấy bạn gái nói chuyện với thằng đẹp trai anh không có thấy khổ, anh không thấy ghen mà nó có một chút hạnh phúc nó len lén xen được.
  But one day he discovered something: seeing his girlfriend talk to a handsome guy, he didn't feel miserable, he didn't feel jealous, but there was a little bit of happiness that snuck in.

[17:27] Tại sao vậy?
  Why is that?

[17:31] Hả?
  Huh?

[17:31] Tại vì trước đó anh đã để ý một cô.
  Because before that, he had already set his eyes on another girl.

[17:33] Khác.
  Different.

[17:36] Hiểu tôi nói không?
  Do you understand what I'm saying?

[17:36] Các vị còn nhớ cái chân cái anh chàng bị cái chứng bệnh tâm lý đó là mỗi lần mà anh lên sắp lên giường ngủ là anh phải phóng từ xa lên không?
  Do you still remember the guy who had that psychological condition where every time he was about to get into bed to sleep, he had to jump from a distance?

[17:47] Vì anh luôn luôn có cảm giác là ở dưới có cái bàn tay nào đó nó thò lên.
  Because he always had the feeling that there was some hand reaching up from underneath.

[17:50] Nhưng mà sau cùng thì anh giải quyết không phải bằng thuốc men, không phải bằng tư vấn tâm lý mà chỉ cần cưa cái chân giường là nó xong.
  But in the end, he solved it not with medicine, not with psychological counseling, but just by sawing off the bed legs, and it was done.

[17:55] Cái nó rất là đơn giản.
  It was very simple.

[17:59] Thì cái anh chàng này cái cách mà chữa bệnh ghen hay nhất đó là anh tìm một cái khác thay thế.
  So for this guy, the best way to cure jealousy was to find something else to replace it.

[18:04] Nhưng mà tôi nói như vậy đây chỉ là nói để vị hình dung thôi chứ không phải về bà nào ghen là đi ngoại tình đổ thừa sư tội nghiệp tôi là thấy bà luôn.
  But I say this just so you can visualize it, not so that any woman who is jealous goes out to have an affair and blames the monk; that would be terrible for me.

[18:10] Nhưng mà hiểu tôi nói không?
  But do you understand what I'm saying?

[18:12] Tôi ra rất đơn giản, tôi đọc tôi giật mình, kỳ ta, sao anh không ghen, mình ngồi thấy hạnh phúc là bởi vì anh đã để ý cô khác.
  It's very simple, I read it and was startled, thinking, 'That's strange, why isn't he jealous, he sits there feeling happy because he's already interested in another woman.'

[18:17] Thì anh để ý cô khác là mà bà này bả càng cho bê bối chừng nào là anh càng rảnh chừng đó, hiểu không?
  So he's interested in another woman, and the more messy this woman gets, the more free he is, understand?

[18:25] Rảnh đó.
  He's free.

[18:25] Cho nên tôi đọc mấy cái đó, tôi đọc và tôi nghe mấy cái đó đó tôi đều chế tác ra kinh Phật hết.
  So I read those things, I read and listen to those things, and I turn them all into Buddhist sutras.

[18:32] Tôi chế tác ra kinh Phật, tôi thấy mọi sự ở đời nó là...
  I turn them into Buddhist sutras, I see that everything in life is...

[18:35] ABC là hơn 80% là do mình chế tác.
  ABC is more than 80% created by oneself.

[18:39] Hơn 80% là do mình chế tác hả?
  More than 80% is created by oneself, right?

[18:43] Một cái bữa ăn mà người ta nấu công phu cách mấy nhưng mà chỉ cần mình cầm đũa lên mà lúc nó có một cái suy nghĩ về thoáng vào trong đầu bữa ăn nó dở hoặc ngon liền phải không?
  No matter how elaborately a meal is cooked, as soon as you pick up your chopsticks, if a fleeting thought crosses your mind, the meal immediately becomes bad or good, doesn't it?

[18:51] Hiểu thí dụ như cũng làm chuyện có thật là các anh chà nên tới nhà của một cái bà hàng xóm.
  Understand, for example, there is a true story where a guy goes to a neighbor's house.

[18:55] Anảh làm mỗi lần anh làm việc cực khổ th ghé nhà anh ăn cơm bả nhờ anh làm này làm kia mà bình thường bà má bả nấu thì bả có mấy cái món mấy nhà quê mà nghèo mà thường m bà có nấu mấy món sợ rường bà một món kho, một món canh một món xào lâu lâu mà có nướng nhảnh chú đỉnh vậy đó thì ngày nào cứ nấu chảnh ăn mỗi lần có việc nặng thì kêu ảnh.
  Every time he worked hard, he would stop by her house to eat; she would ask him to do this and that, and usually, the mother would cook simple, poor, rural dishes—a braised dish, a soup, a stir-fry, and occasionally something grilled—so every day she would cook that for him to eat, and every time there was heavy work, she would call him.

[19:13] Mà tại sao tại sao kêu ảnh tại vì anảnh thích con gái bà mà bả không tìm ra được ai bả giúp miễn phí Chỉ có thằng thằng cái thằng áo này thôi.
  But why, why call him? Because he liked her daughter, and she couldn't find anyone else to help for free except for this guy.

[19:20] Thì cái bữa đó ảnh cũng làm cái gì ngoài vườn nặng lắm.
  So that day, he was also doing some heavy work in the garden.

[19:24] Xong rồi tới giờ cơm bả kêu vô ăn thì anh vừa cắm cúi anh ăn thì nghe bả đứng xẻ bếp bả nói bữa nay gì v gì là bả đó b nay vì bận con cút nó nấu.
  Then, when it was time for dinner, she called him in to eat, and as he was busy eating, he heard her standing by the kitchen saying that today, because she was busy, the daughter cooked it.

[19:37] Thật ra đó cái bữa nó nó dở mọi bữa.
  Actually, that meal was worse than usual.

[19:41] Bữa còn cút nấu hiểu không ta hiểu hả?
  The meal where quail was cooked, you understand? Do you understand?

[19:46] Ảnh không dám chê nhưng mà trong lòng ảnh là bữa nay tại sao mà vì tám bữa n b nấu kỳ ta.
  He didn't dare to criticize, but in his heart, he was wondering why the meal was cooked so strangely today.

[19:51] Cá thì tanh mà canh thì nhạt.
  The fish was fishy and the soup was bland.

[19:55] Cá tanh canh nhạt nhưng mà vừa nói con cút nấu một cái ảnh húp một cái rẹt nửa tô.
  The fish was fishy and the soup was bland, but as soon as the quail was cooked, he slurped up half a bowl in one go.

[20:01] Có nghĩa là hơn 80% trần cảnh là do mình chế tác.
  This means that more than 80% of our circumstances are created by ourselves.

[20:08] Cho nên cái nhiều khi bà con thấy mà chúng tôi bỏ ăn mà con đổi người giùm.
  So sometimes when you see us stop eating, you might want to change the cook for us.

[20:13] Sợ càng đổi càng tệ mà có đâu biết tôi thích.
  I'm afraid that the more you change, the worse it gets, and you don't even know what I like.

[20:18] Tôi nhớ tôi nhớ có Việt Nam tiểu học thì trai gái ngồi chung.
  I remember, I remember in Vietnamese elementary school, boys and girls sat together.

[20:22] Thì cái thằng này là thằng Tèo nó kế bên con Lan, kế bên là thằng Hùng.
  There was this boy Teo sitting next to Lan, and next to her was Hung.

[20:29] Con Lan, thằng Tèo, tới thằng Hùng thì con Lan nó mới đưa cái tờ giấy cho thằng Hùng.
  Lan, Teo, and Hung; then Lan passed a piece of paper to Hung.

[20:34] Ấy thằng Lan, Lang, Tèo, Hùng, Lan đưa tờ giấy cho thằng Tèo.
  Wait, Lan, Teo, Hung; Lan passed the paper to Teo.

[20:39] Thằng Tèo nó thích Tèo thích Lan lắm.

[20:42] Cho nó thấy thằng con lang đuôi nó tờ

[20:44] giấy nó mừng lắm.

[20:46] Thì nó mới vừa cầm tờ giấy thì Lang nó

[20:48] chỉ nó đưa chần Hùng.

[20:51] Cái này mới khổ nè. Cái này mới khổ. thì

[20:54] nó đưa cho thằng Hùng. Hùng mở ra trong

[20:55] đó để ba chữ là mình thích bạn. Thì

[20:58] thằng Hùng tưởng của thằng Tèo viết cái

[21:00] đó lúc từ hồi đầu năm là mình cũng vậy.

[21:05] Có hiểu vậy không ta? Nó đau như mò đá.

[21:09] Cái đứa mà mình thương ý thì nó lại

[21:12] thương đứa khác. Cái đau này nó đau kiểu

[21:14] khác. Mà cái thằng mà mình chuyển á thì

[21:17] nó lại là thằng bóng.

[21:20] Quý vị hiểu cảm giác đó không?

[21:22] Thì thì nó thấy thằng này đưa nó mà mở

[21:24] rồi để là mình thích bạn là ăn cho hết.

[21:26] Đó từ đầu năm mình cũng đã như vậy. Tôi

[21:29] nói cái thằng này tôi nó chết lên chết

[21:31] xuống mà chứ gì một tờ giấy nhỏ xíu đó

[21:33] thôi. Những cái câu chuyện đó tôi rất là

[21:34] thích bởi vì nó rất là Phật pháp nó thấm

[21:37] ghê lắm. Nó thấm ghê luôn. Cho nên bây

[21:40] giờ mình quay lại không có gì trong đời

[21:42] này nằm ngoài sáu căn sáu trần. Không có

[21:45] gì trong sáu căn sáu trần mà tự nhiên

[21:47] có. Nó đều phải có từ các duyên tác

[21:49] động. Xong chưa? Mà những viên tác động

[21:52] nó đến từ đâu? Không phải đến từ thân

[21:54] của mấy cái sáu căn sáu trần đó mà từ

[21:56] cái chuyện chế tác. Cái từ giấy này n là

[21:59] chế tác hiểu không ta? Rồi cái tô canh

[22:01] nó tự nhiên đang dở ẹt từ nó bùng lên nó

[22:03] thành ngon nhất thế giới là sao? Chế tác

[22:06] mà dựa vào đâu anh bằng những chất liệu

[22:08] nệnh chế tác tiền nghiệp phun hướng tâm

[22:10] lý và môi trường sống

[22:12] hiểu không? Lớn chuyện lắm mà mình tu tứ

[22:15] niệm xứ là gì? Ngừng chế tác.

[22:18] Thay vì thấy nó như mình thích thì mình

[22:20] phải thấy nó như

[22:22] như nó là thì muốn đắc đạo là phải thấy

[22:25] nó như nó là mà tại sao tại sao phải

[22:27] thấy nó như nó là vì khi nào anh thấy nó

[22:29] như nó là thì anh mới thấy được khổ đế.

[22:32] Đúng có nhớ cái đó không ta hả? Mà anh

[22:36] thấy được khổ đế anh mới trừ được tập đế

[22:37] đúng không ta? Mà anh trừ tập đế thì anh

[22:39] thấy anh mới chứng được diệt đế phải

[22:40] không? Vấn đề là chỗ đó. Khi mà anh thấy

[22:43] nó như nó là thì anh mới chịu thấy nó

[22:45] khổ.

[22:47] Không khổ cảm giác thì cũng là khổ

[22:49] khổ bản chất. Còn đằng này khi anh thấy

[22:52] nó như anh muốn là chết chạ rồi. Bởi vì

[22:55] anh luôn luôn là trùm chế tác, vua chế

[22:57] tác, duyên gia chế tác mà chế tác là

[22:59] trái quớt à. Hiểu tụi đó không? Chế tác

[23:02] là trái quớt chế tác là trái quớ. Tôi

[23:05] nhớ c bài thơ thiền nó rất là hay. Nhìn

[23:08] cọng dây tưởng là con rắn

[23:12] không. Đầu tiên là nhìn nhìn cọng dây mà

[23:14] biết là cọng dây. Rồi trường hợp hai là

[23:17] nhìn cộng ban ngày nhìn cọng dây. Ban

[23:19] ngày nhìn cọng dây biết là cọng dây. Ban

[23:21] đêm nhìn con cọng dây tưởng là con rắn.

[23:23] Thì cả hai trường hợp này đều là ngộ

[23:25] nhận. Ban ngày nhìn cộng dây biết là

[23:28] cọng dây á là ngộ nhận ở cấp một. Tức là

[23:32] thay vì thấy nó là tứ đại thì lại thấy

[23:34] nó là cộng dây.

[23:37] Xong chưa? Rồi ban đêm á thì nhìn cộng

[23:42] dây tử là con rắn ở đây nó lại sai thêm

[23:44] nó lại sai thêm một cấp nữa. Dây thấy là

[23:47] dây là đã sai rồi mà đằng này dây thấy

[23:49] thành con rắn lại sai thêm một cái nữa.

[23:51] Hiểu

[23:53] thì mình luân hồi là gì? Sai chồng sai,

[23:55] trong lỗi có lỗi trong án chồng án nó

[23:59] sai tới mấy lớp như vậy.

[24:01] Cái chuyện đầu tiên á là mình nhìn một

[24:03] chúng sanh mà mình không thấy danh sắc

[24:04] trong đó mà mình thấy đó là cái người

[24:06] nam người nữ là đã sai rồi. Rồi bước

[24:09] hai, người nam người nữ đó là cái người

[24:10] mình thích hay ghét lại sai thêm cái

[24:12] nữa. Hiểu hiểu không? Mà trong khi tu

[24:16] tướng nam xứ là gì? là sống bằng chánh

[24:18] niệm để thấy rằng

[24:21] mọi thứ như nó là đó thì mình không có

[24:24] tìm cái chỗ nào để mình nắm. Tôi nhớ tay

[24:27] có một câu nói rất là hay. Tôi nói

[24:28] chuyện tôi hai tay lắm. Nhiều khi ta

[24:31] chết không phải vì dòng nước lũ. Nghe

[24:33] cho kỹ. Nhiều khi ta chết không phải vì

[24:35] dòng nước lũ mà vì ta cố ôm quá chặt một

[24:39] mỏm đá.

[24:42] Câu này có hiểu không ta? Ai có ai hiểu

[24:44] dùm t câu này không?

[24:46] Nhiều khi ta không chết vì dòng nước lũ.

[24:50] Tại vì mình xuống dưới nước xuống vòng

[24:52] suối bị nước lũ nước uống mình chết là

[24:53] cái chuyện dễ hiểu rồi. Nhiều khi người

[24:55] ta không chết vì dòng nước lũ mà chết vì

[24:57] cái chuyện ôm quá chặt một mởm đá.

[25:03] Uổng thì cái câu này nếu mà tôi nói cho

[25:04] chỗ khác là nó là nói cái câu này cái

[25:06] câu mà ta xâm lên trán đó. Nhiều khi

[25:08] người ta không chết vì dòng nước lũ.

[25:11] Có nghĩa là gì? Mình chạy theo chuyện

[25:13] đời rồi mình chết là đúng rồi. Nhưng có

[25:16] trường hợp mình ôm quá chặt một pháp môn

[25:18] tu hành mình lại chết trong đó.

[25:21] Nhưng không chết thằng Tây nào hết mà

[25:23] chết thằng lính thổi kèn tây. Có hiểu

[25:25] tôi nói không? Thay vì mình bị danh lợi

[25:27] nó cuốn mình tức là nước lũ. Đằng này

[25:29] mình bỏ danh lợi mình nhào thêm một cái

[25:31] pháp môn tầm bậy. Hiểu tụi nó không bị

[25:33] pháp môn tầm bậy không?

[25:35] Lẽ ra là mình bị danh lợi nó cuốn đến

[25:38] lúc nào đó mình bị va vào đá vỡ đầu ra

[25:40] vậy mà mình còn có hy vọng bình tĩnh.

[25:42] Còn đằng này mình chán danh lợi mình đi

[25:44] tu mà đi tu nhầm pháp môn tu sai pháp

[25:46] môn hiểu hả vậy? Hiểu chưa?

[25:50] Tức là thay vì ngày xưa mình lấy một cái

[25:52] thằng chồng không ra gì nó về nó đập

[25:53] mình một vài trận cái mình ly vị là nó

[25:55] yên rồi. Đằng này lấy một cái thằng

[25:56] chồng tương đối là học thức tương đối có

[25:58] tiền tương đối đẹp trai và chính cái

[25:59] thằng đó nó giam đời mình suốt đời suốt

[26:01] kiếp. Có cái đó không?

[26:03] Tại vì bỏ mình không cam tâm bởi vì cái

[26:06] tính ra điểm son nó nhiều quá toán lý

[26:08] quá cái nào nó cũng trên sáu điểm hết bỏ

[26:09] không được. Mà hồi xưa lụm đại đ cái

[26:12] thằng mà hai 23/10 là mình ở ba bữa là

[26:17] êm quá rồi là bỏ được liền. Hiểu không?

[26:20] Nhưng mà chính vì lụm cái thằng cái nào

[26:21] cũng sáu bảy điểm hết bỏ không được. Mà

[26:23] chính vì cái chỗ mà sáu bảy điểm nó đập

[26:25] mình 1 tháng 32 ngày mượn luôn cái ngày

[26:27] tháng sau nữa mà có trường hợp này không

[26:29] ta? Tôi tại Sài Gòn tôi có biết một cái

[26:33] bà sô

[26:35] mà kể chuyện đau lòng lắm là ngày xưa đó

[26:37] là nhà mà có năm chị em gái mà nhà kế

[26:39] bên c năm chị em năm anh em trai ác vậy

[26:42] đó mà cách một cái vách Việt Nam hả có

[26:45] cái mền nhà chung vách mà nó ác một chỗ

[26:47] là bả cứ vào ra chạm mặt bả hay để ý năm

[26:52] chị em bả hay để ý năm anh em bên kia

[26:54] mà mấy đứa em bả thì đi ch để ý để mà để

[26:56] ý thôi còn riêng bả b ý bả thương cái

[26:58] thằng anh cả mà bả Rất là hành cả. Nó có

[27:00] một cái nụ cười cực đẹp. Về nhan sắc thì

[27:03] dưới dưới trung bình nhưng mà trời cho

[27:05] nó đúng cái hàm răng thôi. Nó cười một

[27:07] phát là tỏa sáng. Bởi vì mê cái hầm răng

[27:10] đó. Cuối cùng bả cứ ra vô ra vô b tìm

[27:13] mọi cách mà tạo cơ hội cho người ta. Tự

[27:15] nhiên đồ cúng thì sao người ta không ăn.

[27:18] Cuối cùng cưới

[27:21] là ổng bữa nào mà ổng không đánh bả là

[27:23] bữa ổng bị bệnh. Cái vị có biết không?

[27:26] Ông đánh suốt mà cho đến cái lúc nấu ăn

[27:29] mà dọn lên không vĩ cũng đánh. Dọn mâm

[27:32] ăn trễ cũng đánh. Ăn xong mà dọn trễ

[27:34] cũng đánh. Coi như là ổng đánh ổng bị

[27:36] nghiện mà bả hình như cũng nghiện không

[27:38] bị đánh bả nhớ. Bữa nào không có sức

[27:41] giàu là bả nhớ. Cuối cùng rồi một ngày

[27:43] kia ổng đi xuất gia ổng đi tu. Đi tu ổ

[27:48] đi tu. Mà khi mà ổng đi tu rồi ổng chết

[27:51] thì bà mới nhắc lại cái chuyện đó. Mà nó

[27:52] bây giờ mới thấy rùng mình là tại sao

[27:54] mình có thể chịu những trận đòn như vậy.

[27:57] Thì thì dĩ nhiên tôi nói cái này nó nó

[27:59] hơi xa nhưng mà đối với tôi đó cũng là

[28:01] cái duyên cái duyên trợ duyên là thường

[28:04] đàn ông mà vũ phu thì cái nam tính nó

[28:05] mạnh

[28:07] theo tôi hiểu như vậy. Và đàn bà là một

[28:09] cái động vật thích bị chinh phục mà mỗi

[28:12] một trận đánh vậy là họ cảm giác là họ

[28:13] được chinh phục

[28:16] là thú đau thương.

[28:18] Rồi chưa kể là cái tiền nghiệp của đời

[28:19] trước cũng dày dò ai đó cho nên bây giờ

[28:21] là mỗi lần bị vậy mới thấy đã. Bây giờ

[28:24] mình nghĩ là mình bị đánh nghĩa là được

[28:25] chăm sóc mặc dù nó hơi quá lố một tí nó

[28:29] có trường hợp đó thì dĩ nhiên đây là một

[28:31] trong nhiều trường hợp nhưng mà do cái

[28:33] nhiều cái duyên gì đó nó khiến cho mình

[28:35] chế tác những cái cú đấm đá đạp đục đẻo

[28:37] đè đó nó thành ra những hay là do mình

[28:40] chế tác.

[28:42] Có nhiều khi cái người bạn đời mình mà

[28:44] họ không ghen mình thấy không hạnh phúc

[28:46] quý vị có biết đó không?

[28:48] họ mình phải bị ghen, mình phải bị dằn

[28:49] giật, bị dày xéo để mình nhớ rằng mình

[28:52] có tồn tại trong lòng họ là do mình chế

[28:55] tác mình mới chấp nhận cái con người

[28:56] quái gỡ đó. Mặc dù nó chỉ là ghen bỏng

[28:58] ghen giỏ thôi, nó không ghen mình cũng

[29:01] không chịu mà nhiều khi nó ghen quá chịu

[29:03] không được nhưng mà toàn bộ những chuyện

[29:04] đó hoàn toàn là do mình chế tác.

[29:07] Khiếp lắm và cái này mới dễ sợ nè. Bằng

[29:10] vào vốn liến và nền tảng thiện ác của

[29:12] mỗi cá nhân. Vốn liến và nền tảng thiện

[29:15] ác mỗi cá nhân. Chúng ta đi vào đời này

[29:17] với một thứ hành trang không giống nhau

[29:19] và với thứ hành trang khác biệt đó với

[29:21] những tố với những nguyên tố với những

[29:23] chất liệu khác biệt nhau ấy chúng ta

[29:25] không ngừng chế tác trần cảnh mà đi

[29:27] ngang đời mình và từ đó chúng ta lại

[29:30] tiếp tục chế tác ra một mảnh đời mới. Mà

[29:33] trên mảnh đời mới đó mình tiếp tục mình

[29:35] chế tác ra những mảnh đời mới mình đi

[29:36] quá xả. Có nghĩa là ngay cái mãnh đời có

[29:39] cái mã hiệu là A1. Lúc đó mình còn gặp

[29:44] Phật pháp nhưng mà từ cái A1 mình tạo ra

[29:46] cái A2 rồi tới F1 F5 rồi tới N1 N8 khi

[29:52] mà đi xa quá rồi đó thì những cái vốn

[29:54] liến mà của cái A1 này nè nó nhạt dần.

[29:59] Hiểu không? Trước trong thời kỳ ở ở cái

[30:01] kiếp sống A1 này là mình có biết Phật

[30:03] pháp, mình có niềm tin, mình có từ tâm,

[30:05] mình có trí tuệ, mình có chánh niệm

[30:07] nhưng mà theo cái dòng thời gian cứ bị

[30:09] đọ rồi lên rồi lên rồi bị đọ đỏ rồi lên

[30:12] rồi bị đọ mà thường đọ nhiều hơn. Cho

[30:15] nên khi mà mình có một lục lúc nào đó có

[30:17] điều kiện mình quay trở lại đó thì khi

[30:19] cứu nhìn xương trắng nó phù vân quay lại

[30:22] là mình cái đường về nó rất là xa xa lắm

[30:24] thì may mắn lúc đó gặp chư Phật

[30:28] thì các ngài còn khai thị khai ngộ khai

[30:30] nhãn cho mình còn nếu xui là mình đi

[30:32] luôn cho nên các vị biết rồi nó mới có

[30:34] cái chuyện là làm người khó như con rùa

[30:37] mù chung lỗ dáng và dòng luân hồi nó dài

[30:40] như là nó dài đến mức mà sửa mẹ mình bú

[30:43] nó nhiều như nước trong bú xuống biển có

[30:45] hiểu cái kia mới thấy cái này là đúng.

[30:46] Không phải là Đức Phật ngài nói quá lời

[30:48] đâu. Mình đi lâu lắm. Mà có một chuyện

[30:50] mà tôi đặc biệt muốn nhấn mạnh trong bài

[30:51] học sáng nay đó là cái chữ chúng sinh. À

[30:54] có ai còn nhớ không? Chữ s có nghĩa là

[30:56] dính. Cái chuyện nó rất là độc đáo. Có

[30:59] nghĩa là những gì mà mình thấy thích và

[31:01] ghét, những gì mình thấy đẹp và xấu,

[31:03] những gì mình thấy sướng khổ, sướng khổ,

[31:06] thích ghét, đẹp xấu, ba cái cặp này là

[31:10] toàn là do cái tiền nghiệp, khuynh hướng

[31:12] tâm lý và môi trường sống nó tạo nên. Có

[31:15] hiểu này không? Tức là tôi hay thường ví

[31:18] dụ hình ảnh là buổi sáng bụng đói. Buổi

[31:22] sáng bụng đói có một cô hoa hậu vừa đoạt

[31:25] giải đêm qua bưng vào một mâm điểm tâm

[31:28] rất là ngon. Thì nếu đó là người đàn ông

[31:30] thì ông họ sẽ thích cái mâm đó hay là

[31:33] người bưng mâm.

[31:35] Nhưng mà nếu cũng cái mâm đó y những món

[31:37] ăn đó mà bưng như con sư tử. Con sư tử

[31:39] nó thích mâm hay thích người bưng?

[31:41] Hả? Nghe nó thích người bưng hay thích

[31:43] cái mâm?

[31:44] Mà người đàn ông hồi nãy thích cái gì?

[31:46] cũng người bưng nhưng mà cái kiểu thích

[31:48] của người đàn ông với sư tử khác không

[31:50] khác.

[31:52] Cả hai đối tượng đều không thích cái âm

[31:53] âm bằng người bưng đúng không ta?

[31:55] Đúng không?

[31:56] Cái người đàn ông mà đàn ông cứng nha

[31:58] chứ thứ công không kể. Đàn ông cứng cứng

[32:01] đàn ông thẳng á thì

[32:04] thấy cái người bưng vào là ông sẽ chú ý

[32:05] đến người bưng chứ không chú ý cái mâm.

[32:07] Mà con sư tử khi mà nó thấy bưng vô vô

[32:09] đó nó cũng nó đâu có ăn được mấy cái ốp

[32:11] la với mấy cái xúc xích đâu. Nó đâu ăn

[32:12] với bánh mì bơ rồi

[32:15] cá phê nó không ăn được. Nó chỉ là đôi

[32:17] chú ý cái người bưng thôi. Nhưng mà cái

[32:19] mà nó thích á của người đàn ông với sư

[32:21] tử khác nhau.

[32:23] Hiểu người đàn ông họ thích để mà tháo

[32:26] gỡ bốc

[32:28] dở. Còn cái con sư tử là xé một cái là

[32:32] tháo gỡ một cái là giải phóng mặt bằng

[32:34] không đền bù. Khác phải không?

[32:38] Tức là

[32:40] chỉ trong tích tắc đó thôi, chỉ trong

[32:41] hình ảnh đó. Nhưng mà cái người đàn ông

[32:43] thích người đàn bà the thích cái người

[32:44] bưng theo cái kiểu khác. Mà con sư tử nó

[32:47] thích cái người đàn bà thì thích cái

[32:48] người bưng theo kiểu khác. Đúng vậy

[32:49] không? Đúng. Ừ. Và các vị biết mỗi người

[32:52] có một sở thích, có mỗi người có cái kỵ

[32:53] khác nhau.

[32:57] Ngày xưa

[32:59] giáo hội Nam tông mình ấy có một cái lò

[33:01] tiêu ở phú thọ đó thì cái bên đây là vậy

[33:05] bốn hay sáu gì cái lò á thì kế bên nó có

[33:07] cái hầm xây cao rồi nè. Ở dưới hầm đó là

[33:11] không biết mấy trăm cái đầu lâu ở dưới

[33:14] mà mỗi lần tôi đi tới tôi phải đứng lên

[33:15] tôi nhìn mà tôi phải hứa rằng tôi là

[33:18] người rất là nhát. Hồi tôi còn bé mà tôi

[33:20] nhìn chứ tôi không có sợ đầu lâu cái sư

[33:23] người tôi không có sợ

[33:25] kỳ hết đó. Nhưng tôi lại kỵ thứ khác đó

[33:28] là tôi kỵ những cái chăn đệm áo quần mà

[33:30] dính máu. Các vị hiểu tôi nói gì không?

[33:33] Tóc nè, áo nè, giày nè, khăn nè mà có

[33:39] dính máu mà nùi một cục mà chỉ cần nói

[33:41] đây là hiện đường vụ án là tôi ngán dữ

[33:44] lắm. Hiểu tôi nói không? Nhưng mà xương

[33:47] người rồi sọ cười nhăn răng mà chất một

[33:49] đống rồi tôi lại không ngại. Kể cả tối

[33:51] mà nó nó dựng lên nó đi lỗ ngổm lỗm ngõm

[33:54] tôi phải nói tôi không có ngại mà cái

[33:55] tôi ngại là ngại cái này nè do cái cái

[33:57] khuynh hướng tâm lý thôi. Tôi ngại là

[33:59] một người con gái rất là bình thường mà

[34:01] cái mặt nó xanh lè tóc nó dài mà nó ngồi

[34:04] nó buồn đó lâu có nó ngước lên

[34:09] tôi ớn cái đó hiểu tôi nói không? Chứ

[34:12] còn cái thứ mà đầu lâu mà nó dướ xương

[34:14] mà nó ghép giùm nó đi lọc cọc lọc cọc

[34:16] tôi thấy nó thì dĩ nhiên tôi chưa gặp

[34:19] cảnh bao giờ nhưng mà trong cái hình

[34:20] dung của tôi đó thì cái tôi không có sợ

[34:22] mà nhiều người họ lại sợ cái đó chứ

[34:24] riêng tôi là tôi sợ một cái gì đó rất

[34:26] bình thường mà có một hai cái một hai

[34:29] giọt bất thường trong đó thí dụ như một

[34:32] quảng đường vắn khoảng vài chục cây số

[34:34] không nhà mà có nguyên một cái cô nữ

[34:36] sinh bằng áo dài trắng mà tóc xỏ mà e ấp

[34:38] ôm cái cặp đó là tôi thấy nó hơi sai xà

[34:40] rồi

[34:41] Hiểu tô nó không bởi có cái anh anh chạy

[34:44] xe nghe cái nghĩa trang ý an thấy có cô

[34:46] mặc áo dài trắng mà tóc dài môi hồng rội

[34:50] đèn vô thấy con đẹp lắm thì anảh thấy

[34:51] chết cha rồi ở đây làm gì có cái thứ này

[34:53] trời ảnh đạp ra anh giọt luôn

[34:57] anảh giọt ra tới cái khu dân cư ch thấy

[34:59] một cô tóc ngắn mang dài s adidas mắt áo

[35:04] bu quần jein đeo ba lô ngoắc anảh mừng

[35:06] lắm ảnh ngừng lại cho bả lên ảnh lên bả

[35:10] nói nãy chị ngừng làm nó chạy mệt muốn

[35:12] chết luôn

[35:16] hiểu không? Mà tại vì bây giờ đang là

[35:19] ban ngày nghe nó không có đã chứ nghe

[35:20] ban đêm nó mới đã.

[35:23] R tôi nhớ chuyện nữa là cũng ở một cái

[35:25] nghĩa trang vắn que thì cái cô này cổ có

[35:28] chuyện gấp chuyện gấp chuyện kẹt lắm cổ

[35:31] phải đi ngang nghĩa trang đó mà dòm nó

[35:34] dòm nuôi không thấy ai mà càng đi thì nó

[35:36] lại càng nghe cái tiếng chân sau lưng á

[35:38] cổ sợ lắm. Tự nhiên trong cái bóng tối

[35:40] nhập nhoạn của buổi chiều á thì cô thấy

[35:41] có cái đầu thuốc lá, có cái mùi khối. Cô

[35:45] mừng quá chú ơi chú anh đi anh cho em đi

[35:48] cùng cho cháu đi cùng. Thì cái người

[35:49] trước nói làm gì dữ vậy? Đi thì đi chứ

[35:52] ai cắm đâu. Cái bà mừng mới đi theo.

[35:55] Thiệt là con gái đàn bà khổ thiệt. Sợ ma

[35:57] chứ đàn ông trai sướng chết. Cái ông nói

[36:00] hồi tôi còn sống tôi cũng sợ.

[36:05] Thì hiểu không?

[36:08] Thì do mình chế tác thôi. Ổng không có

[36:11] nhát, ổng chỉ nói ổ chỉ nói mà rõ ràng

[36:14] mình thấy hồi nãy giờ hai cái lần sợ ma

[36:16] không có lần nào thấy ghê hết. Cái lần

[36:18] kia là có một câu hồi nãy chịu ngừng làm

[36:19] ta chạy mà muốn chết. Cái câu tôi thấy

[36:21] đâu đâu thấy ghê mà trước mặt là một

[36:23] người con gái rất là sport phải không

[36:25] ta? Rất là sport. Rồi hình trường hợp

[36:26] thứ hai thì cũng là một người đàn ông

[36:28] cao lớn vạm vỡ hút thuốc có gì đâu. Chỉ

[36:30] vì một câu nói thôi là hồi xưa còn sống

[36:33] tôi cũng sợ. Và chuyện thứ ba là chuyện

[36:35] người thiệt nè. Người thiệt là chuyện

[36:37] thiệt nè. Cái cô này cô đi một mình qua

[36:39] nghĩa trang thì cô thấy có một cái thằng

[36:41] côn đồ á cái mặt nó rất là khả nghi mà

[36:44] gian giang nó đi lù lù sau lưng cổ nó

[36:46] kêu em à em

[36:48] thấy không xong rồi mà trời tối dần.

[36:52] Trời tối dần mà con mình cổ trong nghe

[36:53] trang thì cổ làm sao để cổ thoát đây? Mà

[36:57] cái thứ mà càng năng nỉ là càng kích

[36:59] thích, càng sợ là càng kích thích, càng

[37:01] chống cự là kích thích. Sợ cũng xong,

[37:03] chống cự cũng xong.

[37:07] Nhờ gỗ có học cái lớp này của mình

[37:13] không năng nỉ nữa. Từ từ đi từ từ. Hồi

[37:16] nãy tính chạy như bây giờ chảy sao kịp.

[37:18] Thân gái mà giữa nghĩa trang mà nghĩa

[37:19] trang mênh mông mà.

[37:26] Cổ thấy nó đi gần cổ nhắm thẳng là cái

[37:28] mộ mà xưa nhất trong nghĩa trang cô đứng

[37:31] má mở cửa ra con mới về.

[37:35] Trời đất ơi cái thằng kia tôi nói nó

[37:38] quay 180 độ thay vì quỳ lại van sinh

[37:43] không lạnh ngát giờ phía sau nó đang cứ

[37:47] lừ lừ lựa cái mã nào mà xưa nhất á má mở

[37:50] cửa ra con mới về thì những câu chuyện

[37:53] này bà con nghĩ là có chuyện ma chuyện

[37:55] vô ích nhưng mà đối với tôi giá trị vô

[37:56] cùng thì ra là đời sống nó là sự một

[37:58] chuỗi một cái lộ trình chế tác hiểu

[38:01] không tức là mình toàn là sống ở trong

[38:04] cái sự ảo tưởng ảo giác hết. Ừ. Rồi tôi

[38:07] quay trở lại bài học. Tu hành hay là

[38:09] sanh tử là một lộ trình chế tác sáu trần

[38:13] mà mình chế tác ra sao thì tùy thuộc vào

[38:15] cái nền tảng tâm thức của mình. Hiểu

[38:17] không? Nếu mà mình là người sợ ma thì tự

[38:20] nhiên mình nhìn cái gì cũng ra ma hết.

[38:22] Mà nếu mình không sợ ma thì gặp ma thiện

[38:24] mình vẫn tưởng là người phải không ta?

[38:27] Mình đang đói bụng mình nhìn cái gì mình

[38:29] cũng liên tưởng đến đồ ăn. Còn mình đang

[38:31] no thì mình nhìn đồ ăn mình cũng cứ muốn

[38:33] đẩy nó qua một bên không mà có không?

[38:35] Cái đó rất là quan trọng. Quan trọng lắm

[38:36] luôn.

[38:48] Các vị có biết rằng một trong những cái

[38:50] vị cái hương vị mà tôi thích nhất trong

[38:52] thực phẩm đó là đắng.

[38:55] Tôi thích ăn khổ hoa, tôi thích ăn sầu

[38:56] đâu. Nhưng nếu mà tôi biết rằng cái đắng

[38:58] này không phải từ hai cái đó bắt đầu tôi

[39:00] ớn.

[39:01] Chẳ hạn như đắng xin tâm liên thì đắng

[39:03] tâm thất đắng của cái gì của sen á tâm

[39:06] sen

[39:07] nó đắng thiệt nhưng mà chỉ cần mình biết

[39:08] nó lành thì ok. Nhưng mà mình biết cái

[39:10] đắng mình thấy tự nhiên mình mình vô

[39:12] trong mình rửa mặt mà mình rỡ ra mình

[39:13] thấy bà bà chủ nhà bả cầm cái chai vì bả

[39:15] vũ vô vũ hai ba cái bả giấu vô quần là

[39:17] mình uống nắng là mình không dám uống.

[39:19] Có hiểu tôi nói không?

[39:21] Hiểu hả?

[39:22] Khiếp như vậy chế tác

[39:25] mặc dù tâm sen mình uống được xên tâm ly

[39:28] mình uống được tâm thất mình uống được

[39:30] và sầu đâu mình ăn được khổ hoa mình ăn

[39:33] được nhưng mà chỉ cần mình bước vô trong

[39:35] mình rửa mặt mình bước ra mình thấy bà

[39:36] chủ tranh thủ rẫy dài rẫy vài giọt á là

[39:39] mình không ngủ hiểu không?

[39:43] Thì

[39:45] những cái hình ảnh mà Bồ Tát gặp được,

[39:48] những Bồ Tát hình ảnh Bồ Tát gặp được y

[39:50] như những thứ mình thấy đó là người già,

[39:51] người bệnh và xác chết và một người xuất

[39:53] gia và mình cũng thấy nhưng mà mình

[39:55] không có chế tác được như Bồ Tát. Có

[39:57] hiểu không? Rồi bây giờ mình ôn hồi nãy

[39:59] giờ mình mới thành nền mình ôn qua cái

[40:00] khác.

[40:02] Mọi thứ ở đời nghe cho kỹ, mọi thứ ở đời

[40:06] đều là sản phẩm được tạo ra bởi các

[40:09] duyên. Xem chưa?

[40:11] Có đúng này không ta? Mọi thứ ở đời đều

[40:14] là sản phẩm được tạo ra bởi các duyên và

[40:17] chính nó lại là duyên để tác động vô số

[40:21] những thứ khác.

[40:24] Có hiểu này không?

[40:26] Không hiểu.

[40:27] Hiểu.

[40:30] Thứ gì ở đời cũng do các duyên mà có mà

[40:32] tự thân nó lại là duyên nó tác động thứ

[40:34] khác. Xong chưa? Chấm.

[40:39] Tùy trường hợp mà các duyên tác động lên

[40:44] vạn vật trong cái hình thức nào.

[40:49] Tác động bằng cách thức, tác động bằng

[40:51] thời điểm, tác động bằng

[40:55] bản chất. S kịp không? Nếu mà nói như

[40:58] vậy tại sao cái bên này tôi ôn lại hoài.

[41:01] Mình muốn đi hoằng pháp mình có thể dùng

[41:03] cái đạo tâm của mình, dùng kiến thức

[41:05] mình đi hoàng pháp đủ không?

[41:10] Mình phải học cái cách thức nữa rồi cái

[41:13] gì nữa?

[41:14] Thời điểm nữa.

[41:18] Tôi biết rất là nhiều người Phật tử họ

[41:20] đi học mấy giáo lớp giáo lý họ thích

[41:21] lắm. Họ đi về họ đè chồng với đè bà má

[41:23] ra bắt nghe. Hay lắm má. Hay lắm má. Tôi

[41:26] biết tôi cản liền. Tôi nói cô tưởng

[41:27] tượng đi như tôi bây giờ mà cô bắt tôi

[41:29] phải nghe thánh kinh tôi nghe nổi không?

[41:31] Tại tôi chưa kịp làm quen hiểu không ta?

[41:35] Tôi biết trường hợp này nhiều nó ở dưới

[41:36] miền tây tôi không kể địa chỉ. Có một

[41:38] gia đình nó rất là tính tâm mà mỗi lần

[41:40] mời chư tăng về thuyết pháp có lần mời

[41:42] tôi

[41:44] là tôi thuyết pháp và tôi hứa là không

[41:46] bao giờ tôi trở lại cái chỗ đó nữa là vì

[41:48] cái bà mấy chị em trong nhà rất là hoan

[41:51] hỉ với pháp về chuyện nghe pháp cho nên

[41:54] mỗi lần mấy sư ngồi thuyết pháp là bà

[41:56] bắt tất cả mọi người trong nhà kể cả mấy

[41:58] đứa con nít bò lộm ngộm bà hốt vô luôn

[42:02] kể cả mà tại sao b hốt này cái đó tôi

[42:04] hiểu bở vì mình phải có người giữ để cho

[42:06] họ nghe pháp yên tâm nhưng mà bả gom

[42:08] những cái đứa mà bả chớp bả nhát bắt đầu

[42:09] biết nói biết chạy là bả gom và bà cái

[42:12] này mà cái mà bả tra tấn tôi là cái này

[42:14] nè mình tới mình uống chưa xong đi nước

[42:16] là bả bắt năm sáu đứa cháu trong nhà bắt

[42:19] đứng trước mặt tôi đọc cái mề Nam Mô để

[42:21] khoe rằng nó biết đọc kinh ở đây có ai

[42:23] có cái tật đó không nên bỏ cái tật đó

[42:25] đi. Tại vì cái đó không có gì hay hết.

[42:28] Con nít mà thì cứ tập nó hoài tự nhiên

[42:30] nó tụng được chứ có gì đâu mà phải đi

[42:32] khoe.

[42:33] Mà h có nhiều người họ còn khoe mà khoe

[42:35] quá lố nữa là mỗi lần mà thấy ba má mà

[42:38] tụng kinh nó biết chấp tay mà tôi nhìn

[42:40] cái tuổi của nó thì hình như bà má có tí

[42:41] thổi phòng bì bằng chứng là hồi nãy

[42:44] trước mặt mình từ nãy giờ mình chưa thấy

[42:45] nó chấp lần nào hết mà m đi kể toàn

[42:47] chuyện quá khứ không à hiểu không? Cái

[42:49] đó rất là không nên rất là không nên.

[42:52] Cho nên đừng có nghĩ rằng mình có đạo

[42:55] tâm, mình có Phật pháp là muốn hoàn pháp

[42:56] lúc nào cũng được mà còn phải có cách

[42:58] thức và

[42:59] thời điểm nữa. Cho nên cái bài giảng

[43:01] sáng này tôi nhắn mạnh cho đó. Tôi nói

[43:03] đủ cách hết mà cuối cùng là trong cuộc

[43:04] tu của mình anh có đạo tâm không chưa có

[43:06] đủ mà anh tu bằng cách nào và tay nó có

[43:09] một câu thế này. Mỗi việc trên đời đều

[43:12] cần đến một thời điểm thích hợp cho

[43:13] riêng nó. Có đúng đúng nó không

[43:16] hả?

[43:18] Mỗi việc trên đời này nó đều cần đến một

[43:19] thời điểm thích hợp cho riêng nó.

[43:22] Cho nên không phải mình muốn làm là làm.

[43:24] Các vị cứ biết người ta nói bứng cây đó

[43:26] là nên bứng vào buổi chiều. Có biết tại

[43:27] sao không?

[43:31] Đúng nó mát nhưng mà quan trọng nhất là

[43:32] nó qua được một đêm xương.

[43:35] Hiểu không? Nó ké được một đêm xương.

[43:37] Tức là lúc mình mình dời nó đi là nó đã

[43:39] mất sức rồi. Rồi mình dời xong mình hạ

[43:42] thổ xong đó mình tưới miếng nước cho nó

[43:45] mát ra. Nhưng mà nó được một đêm xưa nó

[43:47] được 12 tiếng rồi giống như là phục hồi

[43:50] nằm trong phòng lạnh mổ xong là phải cho

[43:53] nó trong nằm trong phòng lạnh 12 tiếng

[43:55] rồi đần này mình dời buổi sáng làm được

[43:57] hoặc là một chuyện nữa là nhiều người

[43:58] tưới cây là họ cứ thấy trưa nắng nhăn

[44:00] chang họ đè ra họ tướ cái đó có nên

[44:01] không

[44:03] nếu mà cưng nó quá thì nên lấy đồ che

[44:05] bớt nắng thôi không nên tưới hả mình che

[44:09] để cho nó bớt nóng rồi mình mới tưới

[44:11] hoặc là để chiều mát rồi mình mới tưới.

[44:13] Cho nên mình đừng có thấy cái cây đó

[44:15] mình thương quá, mình quý quá, hiếm quá

[44:17] rồi cái mình sẵn có nước mình đè ra mình

[44:19] tới làm được. Nước là bản chất đúng

[44:21] không? Nhưng mà còn có cái thời điểm

[44:24] thời điểm. Cho nên tại sao cái thiện

[44:28] pháp và ác pháp của mình á là cái cái

[44:31] cái mạnh yếu ít nhiều nó khác nhau là do

[44:33] cái cách mình chăm sóc nó.

[44:36] Cái thiện pháp mà chăm sóc không đúng

[44:38] cách á thì sao ta?

[44:40] Sao sao trả lời giùm nó không có lên

[44:44] không mọc nổi nhưng mà ác pháp là có cần

[44:46] chăm sóc không?

[44:47] Thấy chưa?

[44:49] Hiểu bây giờ hiểu chưa? Tại sao mà ác

[44:52] pháp dễ có mà thiện pháp khó có? Bây giờ

[44:54] hiểu hiểu lý do chưa? Bởi vì cái thiện

[44:56] pháp là cây lành trái ngọt cần phải được

[45:00] chăm sóc đúng cách đúng không ta? Còn

[45:03] các anh thì ác pháp là cái gì? Là cõi

[45:05] dạy. Cõi dạy mình có cần chăm sóc đúng

[45:07] cách không? Đừng đừng nhìn em là được

[45:10] rồi. Hãy để em tự phát triển. Hiểu

[45:12] không? Tụi nó không hiểu không? Bởi vì

[45:15] bản chất của ác pháp là gì? Là

[45:19] buông trôi thả nổi. Là bèo dạt mây trôi

[45:21] phải không ta? Bản chất của ác pháp á.

[45:23] Còn thiện là gì? Là sự nghiêm túc là sự

[45:25] kiểm soát. Có đúng không? Tôi nói đúng

[45:26] không? Thiện là sự nghiêm túc, là sự

[45:28] kiểm soát chứ còn mà ác pháp đó là một

[45:31] cái gì đó ngoài kiểm soát mới gọi là ác

[45:33] pháp. Mà nếu ngoài kiểm soát thì nó là

[45:34] cõi dạy mà nếu nó là cõi dạy thì anh cứ

[45:37] bỏ mặt nó. Đây là lý do bây giờ mấy mấy

[45:40] ngày nay tôi mong các vị khi ra khỏi đây

[45:41] các vị trả lời tôi mấy câu này. Tại sao

[45:43] đời là sướng ít mà khổ nhiều trả lời

[45:46] được không

[45:47] hả? Là bởi vì nhiều lý do. Thứ nhất là

[45:49] ác nhiều hơn thiện. Thứ hai lòng tham

[45:52] của mình là vô bờ. Sướng bao nhiê mình

[45:55] cũng không thấy đủ đúng không ta?

[45:57] Và cái thứ ba đời là vô thường cái gì

[45:59] cũng vô thường hết. Cái khổ nó vô thường

[46:02] mình không để ý. Nhìn cái sướng vô

[46:03] thường mình có để ý không hả?

[46:06] Sao không dám trả lời?

[46:07] Dạ. Tại sao mà hồng nhan bạc phận mà xấu

[46:11] xí không bạc phận? Là vì cái đứa xấu nó

[46:12] bạc phận không ai nhịn. Nó khổ 100 đứa

[46:15] trong cái xóm này nè. Hiểu không? Nhưng

[46:18] mà tại sao mà đứa đẹp á thì mình lại đi

[46:20] nói là hồng nhan bạc Phật. Mặc dù hầu

[46:22] hết là bạc triều bởi vì nó đẹp như vậy

[46:25] mà tại sao đời nó khổ mình mới để ý đúng

[46:27] không? Thì khổ sướng khổ cũng vậy. Thàng

[46:31] nào cũng vô thường hết. Nước mắt và nụ

[46:33] cười. Nụ cười nào cũng tắt và giọt nước

[46:35] mắt nào cũng khô. Làm ơ nhớ giùm câu

[46:37] này. Nụ cười nào cũng tắt và giọt nước

[46:39] mắt nào cũng khô. Nhưng mà nó xui một

[46:41] chỗ nước mắt khô người ta không có để ý

[46:45] mà người ta chỉ tiếc cái nụ cười vừa

[46:47] tắt. Đúng hay sai? Cho nên một ngày có

[46:51] bao nhiêu chuyện vui nó qua đi người ta

[46:53] bận tâm chứ còn mà chuyện buồn nó qua

[46:55] người ta mừng không kịp nữa mà hiểu

[46:57] không? Cái nào cũng vô thường hết nhưng

[46:59] cái vô thường của cái khổ là người ta

[47:01] chỉ có mừng thôi. Cho nên đây là lý do

[47:03] tại sao mà cuộc đời này á là khổ nhiều

[47:06] khổ nhiều hơn vui là bởi vì nhiều lý do.

[47:07] Một là ác nhiều hơn thiện, hai là mọi

[47:10] thứ không bền. Thứ ba lòng người nghĩ

[47:13] nhiều về cái gì thì cái đó nó sẽ mình

[47:15] mong cái gì thường cái đó đi sớm. Một là

[47:17] lâu đến mà lại mau đi. Có đúng không?

[47:20] Mình mong cái gì thì cái đó nó rất là

[47:22] lâu đến và rất là mau đi. Còn mình ghét

[47:25] cái gì thì nó rất là mau đến và rất là

[47:28] lâu đi. Đúng không ta?

[47:29] Đúng hả? 15 phút mình ngồi bên cạnh

[47:32] người mình thương á nó chỉ là một nháy

[47:35] mắt mà 15 phút mà mình mà ngồi gần đứa

[47:38] mình ghét đó. Nó lâu mà mình mà đau lưng

[47:42] luôn. Quý vị có biết không? Tôi nè. Bây

[47:44] giờ tôi đang bị nè tôi nè.

[47:46] Tôi nhìn đồng hồ mà biết nó đi nó lâu

[47:48] còn hơn cái gì hết.

[47:51] Nó lâu chiều nay là được giải phóng rồi

[47:57] phải ngược lại

[47:58] đó. Tức là thích mấy cô là thích đọa đầy

[48:00] người khác nhìn người khác trong máu lệ

[48:02] mà cô thấy hạnh phúc. Nhưng mà riêng tôi

[48:04] các vị tưởng tượng chiều nay mà tôi xa

[48:06] được cái đám này tôi lên xe đó thì cái

[48:08] động tác đầu tiên là gì?

[48:13] mà coi như xúc dép không hay. Dép rớt là

[48:17] trong dù tôi không hay. Bấy giờ tôi biết

[48:19] tại sao mà tổ đă ma chỉ còn một chiếc

[48:21] dép là đi hoàng pháp gặp cái đám này nè

[48:23] chạy mất dép mà tại sao không luyện

[48:26] chiếc cuối cùng phải đeo nó để nhớ cái

[48:28] chiếc đã mất. Đừng bao giờ quay lại vùng

[48:31] đất cũ đó nữa. Cho nên nếu chiều nay mà

[48:33] trên đất Nguyên Công này mà còn một

[48:35] chiếc giáp thì hãy nhớ rằng đó là đạt ma

[48:37] hai của lịch sư Phật giáo.

[48:41] Dễ sợ và cái đó là gì? Duyên đó

[48:44] chửi như vậy phải ghét như vậy đó chi

[48:47] làm cái duyên để mình gặp lại nhau lần

[48:48] nữa. Chúng ta có nhiều cách để cột nhau

[48:49] lắm. Ghét nhau cũng là cái cách. Vị có

[48:52] biết dính không? Có hai cách mà có hai

[48:54] cách mà cột nhau trong cuộc đời. Một là

[48:56] oan trái, hai là ái luyến. Bị biết

[48:58] không?

[49:01] Chúng ta ghét nhau, chúng ta vẫn chúng

[49:02] ta thương nhau, chúng ta đem nhau vào

[49:04] giường ngủ, đem nhau vào giấc mơ. Nhưng

[49:07] mà chúng ta ghét nhau, chúng ta vẫn đem

[49:09] nhau vào giấc mơ. Ừ đ có nghĩa là nay

[49:12] tôi thấy ở đâu mà đông đông ở sân ga

[49:14] trường mà thấy đông đông nhớ lắm không

[49:18] mà nhớ nghĩa là gieo duyên giao duyên là

[49:20] gặp nữa mà chính vì có gặp nóm thành ra

[49:22] là biển khổ mà muốn quan được biển khổ

[49:25] là hầu hết là phải qua đời

[49:28] khời chứ chả qua đứ khổ

[49:31] cho rồi sáng nay tôi nói cái gì mọi thứ

[49:34] do duyên mà có và cái duyên đó tự thân

[49:38] nó là mấy chục phần mà tự mình chế tác

[49:40] là mấy chục phần hiểu không? Cho nên kể

[49:43] từ hôm nay ra khỏi lớp Nguyên Không này

[49:45] chuyện buồn vui xảy đến có nhớ văn vẳng

[49:47] lời của tôi tự nó là chướng duyên hay

[49:50] nghịch duyên chỉ mấy chục phần và cái

[49:53] phần mà mình tham dự can thiệp chế tác

[49:56] mấy chục phần trăm hiểu không ta? Trời

[49:59] nóng trời lạnh, chuyện buồn chuyện vui,

[50:01] chuyện nhà chuyện chùa, chuyện phố

[50:04] chuyện công sở hãng xưởng xí nghiệp công

[50:07] ty. Cái gì chuyện là chuyện buồn chuyện

[50:09] vui nó chỉ có bản tự thân nó chỉ có mấy

[50:11] chục mà mấy chục phần còn lại là mình và

[50:15] mình có vận dụng nó để mình đi tới hay

[50:17] là đi lui, đi ra, đi vào đi lên hay là

[50:19] đi xuống hoàn toàn là do mình mấy chục

[50:22] phần đó. Còn chúng ta nhớ khi mà đi ra

[50:24] ngoài đường nói theo cái từ trong nước

[50:25] là tham gia giao thông hả

[50:28] ta ghét thệt thì khi mà ra ngoài đường ấ

[50:31] thì cái sự an toàn của mình ý mình chỉ

[50:33] nắm được đúng 50% không được 51 đúng 50

[50:36] thôi còn 50% là của đứa khác phải không

[50:40] ta cộng 50 là nó ra 100 chứ nhiều người

[50:43] nói chạy xe an toàn á là không có chết

[50:45] tôi nói không mình chạy xe ẩu á thì an

[50:48] toàn mình nó có thể là 45 48 chạy ẩu thì

[50:52] có thể 30 45 còn nếu mà chạy ngon lành á

[50:55] thì đúng 50 thôi. Không leo lên khỏi số

[50:56] 50. Không leo khỏi số 50. Còn mình chạy

[50:59] ẩu thì nó tăng hay nó cao ạ. Chạy ẩu thì

[51:02] cái cái cái cái sự an toàn mình nó chỉ

[51:05] khoảng 20 30% thôi. Còn nếu mình chạy

[51:07] ngon lành á, chạy cứng tay lái mà tuân

[51:10] thủ lực á thì khoảng được tối đa là 50

[51:13] còn 50 là của đứa kia.

[51:16] Bởi vì hai chiếc trên chạy trên hai

[51:18] đường thẳng song song bỗng gặp nhau ở

[51:19] một điểm đó là là mình xong. Các vị hiểu

[51:22] không? Cá người bắp cũng đi rồi hoặc một

[51:24] tí bụi vô mắt cũng đi rồi. Chúng ta có

[51:26] nhiều cơ hội, nhiều lý do để chúng ta

[51:27] chết trên đường nhiều và rất nhiều. Chưa

[51:29] kể mấy người mà họ bị xe mới tập lái

[51:33] loạn dạn và có người họ đang lái họ bị

[51:35] vấn đề về sức khỏe. Hiểu không? Họ bị

[51:37] tâm mù mù họ dân buồn ngủ ở Mỹ trường

[51:39] hợp chết vô do buồn ngủ lái xe rất là

[51:42] nhiều không kể xe rượu. Buồn ngủ tối ngủ

[51:44] thiếu á sáng lái rất là nguy hiểm. Cho

[51:47] nên cái chuyện mà mình

[51:49] sống trong cuộc đời này, cái chuyện mình

[51:51] đối diện với bất trắc á là

[51:53] phải nói là vô cùng khó lường. Và mọi

[51:57] thứ trong đời sống nó là vô ngã. Mình

[51:59] mình chỉ kiểm soát nó trong một cái

[52:01] chừng mực nào đó. Thế nào là kiểm soát?

[52:03] Nghe tôi nói

[52:05] chúng ta có thể biến cái

[52:08] một thao nước thành một cục đá được

[52:10] không?

[52:12] Cục cục đá đá xanh đó.

[52:17] Hả?

[52:18] Mình biến một cục đó xanh thành ra không

[52:21] thành ra một một thổ thau nước không

[52:22] được phải không?

[52:24] Như vậy thì mình không thể can thiệp vàề

[52:25] bản chất của nước phải không? Nhưng mà

[52:27] mình có thể đào mương để mình dẫn nước

[52:28] được không?

[52:29] Hiểu không? Mình không thể biến cái thân

[52:32] này đẹp hoài, trẻ hoài, sống hoài được.

[52:35] Nhưng mà mình có thể tạo nghiệp để kiếp

[52:37] sau mình có một cái tấm thân trẻ đẹp

[52:39] khỏe, sống lâu được không?

[52:40] Được.

[52:40] Bây giờ hiểu chưa? Cho nên nói vô ngã là

[52:43] mình không làm được gì là sai. Nhưng mà

[52:45] nếu mình nghĩ rằng mình can thiệp được

[52:46] một mớ mà mình tin rằng có một cái tôi

[52:48] cũng sai mà mình chỉ can thiệp bằng cách

[52:51] là mình tuân thủ cái luật chơi của vũ

[52:52] trụ. Hiểu tôi nói không? Can thiệp nhưng

[52:55] mà bằng cách là tuân thủ cái luật chơi

[52:57] của vũ trụ. Vũ trụ nó nói với mình nè,

[52:59] muốn sướng, muốn đẹp, muốn giàu, muốn

[53:02] khôn thì anh phải làm những cái chuyện

[53:04] này nè.

[53:06] Thì mình làm đúng cái này tự nhiên mình

[53:07] sanh ra mình giào trẻ khỏe, đẹp khôn

[53:09] đúng không? Nhưng nó kẹt cái này là vì

[53:12] nó được tạo ra bởi những cái thành tố vô

[53:14] ngã vô thường cho nên là nó có giào trái

[53:16] khỏe đẹp cách mấy thì nó cũng trụ được

[53:19] một thời gian thì nó cũng sậm. Hiểu

[53:20] không ta? Như vậy thì cái cái chuyện

[53:22] ngăn thiệp của mình là sao? Rất là hạn

[53:24] chế. Và cái chuyện này là cái chuyện mà

[53:26] tôi rất muốn quý vị để ý nè. Một cây

[53:29] thông lớn có thể chế tác có thể tạo ra 1

[53:33] triệu que diêm nhưng một que diêm có thể

[53:36] thêu rụi 1 triệu cây thông lớn. Hiểu

[53:39] không? Cho nên trong trong dòng luân hồi

[53:41] tuy chúng ta đã tạo rất là nhiều nghiệp

[53:44] sanh tử, chúng ta có những thói quen rất

[53:47] là bất thiện nhưng nếu mà mình chuyên

[53:50] tâm tu học thì với cái que diêm giác ngộ

[53:52] chúng ta tuyệt đối có thể thêu rụi cả

[53:54] mấy triệu cây thông tiền nghiệp. Hiểu

[53:56] không ta? Coi như là mình giật nợ, quỵt

[53:59] nợ, xù nợ.

[54:01] Vấn đề là mình có quỵt kịp hay không

[54:04] chứ còn từ đây cho đến lúc mà tắt thở

[54:07] phải nói rất là hồi hợp luôn.

[54:09] Từ đây cho đến lúc mình tắt thở là mình

[54:11] không biết mình sẽ chết ở đâu, chết lúc

[54:14] nào, chết kiểu gì và xong rồi là chết

[54:16] rồi đi về đâu. Nhưng mà thôi thì cái

[54:18] chuyện gì mà nó ngoài cái tầm kiểm soát

[54:20] của mình á thì mình để nó qua một bên mà

[54:22] mình chỉ tranh thủ làm cái gì mà nó

[54:24] trong cái khả năng của mình thôi. Chúng

[54:26] ta không thể tránh được cái chết nhưng

[54:27] chúng ta có thể thay đổi cái nhìn của

[54:29] mình về cái chết. Chúng ta không thể

[54:31] thay đổi được màu nắng nhưng mà chúng ta

[54:33] có thể theo kính mát. Hiểu không? Cái đó

[54:35] rất là quan trọng.

[54:37] Thì kể từ bây giờ chúng ta chỉ có một

[54:40] cách để tự cứu mình đó làm sao mà mình

[54:42] treo cái hình ảnh cái chết trước mặt

[54:44] mình và mình giải quyết cái thái độ của

[54:48] mình với nó. Các vị còn nhớ hai cái cách

[54:50] để không sợ chết còn nhớ không

[54:55] hả?

[54:57] Rồi gì nữa?

[55:01] Nhẹ mình

[55:02] coi nhẹ mình coi dứt coi nói nè. Coi

[55:06] nặng người mà coi nhẹ mền có nghĩa là

[55:09] sao? Ta thấy ai cũng trên 100 kg mà mình

[55:11] lúc nào cũng dưới 10 kg đúng không hay

[55:13] sao? Đúng tức là thấy mình chỉ là một

[55:16] nấm cát, chỉ là một nấm cỏ

[55:20] mà làm sao thấy được cái đó ta nhớ không

[55:22] đ trả lại giùm coi.

[55:24] Tại sao thấy mình chỉ là một nấm cát

[55:27] tu tứ niệm xứ? Trời đất ơi

[55:32] khủng khiếp thiệt chứ.

[55:35] Tu tứ niệm xứ. Tại vì chỉ có tu tứ niệm

[55:38] xứ mình mới thấy mình là một nấm cát,

[55:40] một nấm cọ thôi. Bây giờ mới thấy tu n

[55:42] xứ nó cần không

[55:44] hả?

[55:45] Nó quá sức cần. Bởi vì thứ nhất nếu đủ

[55:48] duyên chứng thánh mà không đủ duyên thì

[55:50] gieo cái chủng tử đời sau. Là đó là hai

[55:52] lợi ích. Mà lợi ích thứ ba là gì? Là

[55:56] hiện tại an lạc và an tâm.

[56:02] Hiện tại an lạc và an tâm.

[56:06] Tôi hỏi các vị một cái món đồ mà mình

[56:08] vừa sợ vừa ghét vừa chán á

[56:12] thì mình có mất khi mình có tiếc có khổ

[56:14] khi mất nó không? Không

[56:16] phải không?

[56:17] Thì tu tướng niệm xứ là gì ta? Là tu như

[56:20] thế nào để thấy rằng cái món đồ cái cục

[56:22] này nè

[56:24] đó là cái đáng sợ đáng chán. Hiểu không?

[56:28] Thì tôi nhìn cái mặt quý vị tôi rất là

[56:30] tiếc là nếu mà cái câu này mà tôi được

[56:32] nghe sớm hơn là đời tôi đã thay đổi tốt

[56:34] hơn chứ đừng có tu để giải thoát dẹp đ

[56:37] cái câu đầu tiên là phải nói là phải làm

[56:39] sao mà thấy được nó là đáng sợ đáng chán

[56:42] thì lúc đó bao nhiêu thị phi là chuyện

[56:44] nhỏ

[56:46] và chuyện gì trên đời này cũng là chuyện

[56:47] nhỏ lúc đó không mình không muốn tự sát

[56:50] là hên lắm rồi hiểu không khi mình chán

[56:53] đến mức mình mình thấy là không muốn tự

[56:54] sát là đã hên lắm rồi

[56:57] còn ngài Ngày nào mà quý vị hỏi tôi chứ

[57:00] mình tu bao niệm xứ bao nhiêu cho đủ thì

[57:01] tôi nói chỉ có hai cái cái chỉ có hai

[57:04] cái định mức mà cho biết mình tu tạm đủ.

[57:08] Một là mình chứng thánh thì cái đó là

[57:10] quá đủ rồi. Nhưng mà trợ thứ hai là gì

[57:12] ta? Tu tướng đồ xứ đến cái mức mà mình

[57:17] không có thấy sợ thấy tiếc khi mất cái

[57:20] cục này. Mặc dù mình vẫn còn phàm nguyên

[57:23] con.

[57:26] Tô vánh ly nào mà thấy tự cái cục này nó

[57:28] là gánh nặng đó thì lúc đó là khá thì

[57:31] tôi rất là mong có một ngày mà tôi nhận

[57:33] được phone tin nhắn email của các vị các

[57:35] vị nói là con đã làm được chuyện đó

[57:38] nhưng mà mới điều kiện là các vị phải

[57:40] hoàn toàn tỉnh táo, tích cực và an lạc

[57:43] chứ còn cái kỹ mà quý vị bị thất tình

[57:44] đại hiệp rồi các vị đồi tự xát á thì cái

[57:47] là do nghe lời sư cho nên bây giờ ảnh bỏ

[57:49] con con treo cổ con quăng dây đá ghế thì

[57:52] cái đó biết quăng dây đá ghế không

[57:53] thì cái đó là không đúng.

[57:55] Và đằng này rất tỉnh táo, rất an lạc và

[57:57] thấy rằng cái chuyện rời bỏ nó chỉ là

[57:59] chuyện bình thường. Thì đó lúc đó đối

[58:01] với tôi đó là phần khích lệ rất là lớn,

[58:04] rất là lớn. Bây giờ hiểu lý do tại sao

[58:05] phải tu tướng niệm xứ? Chưa

[58:07] hiểu hả?

[58:08] Rồi phải hiểu và hiểu tại sao mà một vị

[58:11] thánh mà họ có thể ra đi an lạc hiểu là

[58:13] vì họ thấy quá rõ nó. Họ thấy quá rõ cái

[58:16] mà hồi đó giờ họ nắm níu đó. Đó là cái

[58:18] gì

[58:19] mà ngay cái thân này mà mình buông được

[58:21] nó thì cái gì ngoại thân mình cũng buông

[58:23] được phải không ta? từ tài sản cho đến

[58:25] quan hệ xã hội cho đến

[58:28] tài sản, tình cảm, quan hệ xã hội, quyền

[58:31] lực, dịch trực ảnh hưởng quần chúng. Tất

[58:33] cả những cái đó là

[58:35] cái gì cũng thua cái cái mạng mình hết

[58:37] mà cái mạng mình mà mình đã coi nhẹ thì

[58:39] quý vị tin hết đó không? Cái mạng mà đã

[58:40] coi nhẹ thì cái gì cũng nhẹ. Thí dụ như

[58:43] mình bị kêu ém tử hình, chờ ngày đi trả

[58:45] án á thì trong thời gian đó mà người

[58:48] thân nói rồi họ trúng độc đắc không biết

[58:50] quý vị sao chứ tôi cũng lạnh ngắc à.

[58:53] Trúng 800 tỷ

[58:55] lòng lạnh gắt hả? Đúng không ta? Hoặc là

[58:58] nghe nói bây giờ là có ai nó ném đá chửi

[59:01] mình quá trời trên mạng thì mà có đúng

[59:04] cái vị c lạnh lùng không? Đúng không

[59:06] hả?

[59:08] Như ung thư kỳ cuối đó bác sĩ cho biết

[59:11] còn có hai tuần nữa thôi. Thì lúc đó cái

[59:14] gì mà khen chê là được mất lúc đó phải

[59:18] không ta? Thì tu tứ m sứ là phải tu đến

[59:20] cái mức đó. Đó cái chuyện anh đắc hay

[59:22] không tôi không biết nhưng mà cái chuyện

[59:23] đầu tiên là anh không còn tiếp tục chế

[59:25] tác tầm bị tầm bạ trần cảnh nữa. Lúc bây

[59:28] giờ nói sao anh thấy đúng như vậy mà

[59:30] mình chế tác mà mà mà chế tác theo cái

[59:34] hướng tích cực á

[59:36] thì ổ nói còn chế tác theo cái hướng mà

[59:38] hướng tiêu cực á thì rất là tích cực là

[59:40] sao? Tức là biến mọi thứ thành đề một

[59:42] niệm xứ tôi gọi là chế tác tích cực. Còn

[59:44] chế tác tiêu cực tức là chế tác để mà

[59:46] dính mắt, chế tác để mà bất mãn thì cái

[59:48] đó là rất là không nên. Rất là không

[59:50] nên.

[59:52] Thì tôi chốt lại tại sao mà ngày hôm qua

[59:54] tính giờ tôi cứ nhấn mạnh hoài ba cái

[59:56] chuyện là mọi thứ do duyên mà có và bản

[01:00:00] thân nó lại là duyên của trăm ngàn thứ

[01:00:02] khác bằng một trong ba hình thái là gì

[01:00:05] ta?

[01:00:06] bản chất

[01:00:08] thời điểm

[01:00:10] và cách thức. Tại sao tôi nhấn mạnh cái

[01:00:12] hình hà sáng giờ tôi nói có một chuyện

[01:00:13] đó thôi là bởi vì mình sắp chư tay rồi

[01:00:15] cứ nhớ cái này

[01:00:17] tốt cách mấy mà không đúng thời điểm

[01:00:22] không đúng cách thức không dẫn về đâu.

[01:00:25] Thứ hai, dầu đúng thời điểm đúng cách

[01:00:28] thức nhưng bản chất là bất thiện là đau

[01:00:31] khổ thì cũng không xài được phải không

[01:00:34] ta? Hiểu hả? Bản chất là bất thiện là

[01:00:37] đau khổ thì không có xài được. Rồi cái

[01:00:40] thứ hai dầu thiện cách mấy bản chất là

[01:00:43] thiện đó nhưng mà sai cách sai thời điểm

[01:00:45] cũng không xài được. Hiểu hả? Rồi

[01:00:50] ác cánh mà vì ác đã là ác thì dầu có

[01:00:53] đúng thời điểm mà đúng cách thức cũng

[01:00:54] xài không được. Còn dầu là thiện nhưng

[01:00:56] mà sai thời điểm sai cách thức cũng xài

[01:00:58] không được. Nhớ mấy cái này rất là quan

[01:01:00] trọng nha. đặng để chi chuyện thứ nhất

[01:01:02] mình cứ nhớ chuyện một chuyện nữa quan

[01:01:04] trọng nè muốn tu thiền muốn giải thoát

[01:01:06] thì mình cần phải hai cần đến hai thứ

[01:01:09] duyên trợ hai thứ duyên trợ mà khách

[01:01:11] quan và nội tại. Khách quan là những cái

[01:01:14] bên ngoài và ngoại khách của khách quan

[01:01:16] mà nội tại thì nội tại là cái bên trong

[01:01:18] thì trong đó gồm có kiến thức nền nè,

[01:01:20] kiến thức giáo lý nền sức khỏe nè, trú

[01:01:22] xứ và thầy bạn. Tất cả những cái này nó

[01:01:24] đều nằm gọn trong chữ duyên mà bốn cái

[01:01:26] này nếu mình đổi qua ba cái kia quý vị

[01:01:28] đổi được không ta?

[01:01:30] Cách thức, thời điểm và bản chất á bốn

[01:01:32] cái đó mình đổi được không ta? Hả? Cái

[01:01:35] đầu tiên, cái đầu tiên là kiến thức nó

[01:01:37] thuộc về cái nào trong ba trong trong ba

[01:01:39] cái kia?

[01:01:43] Hả?

[01:01:44] Phải không?

[01:01:48] Cách thức

[01:01:50] hiểu hả? Bản chất và cách thức kiến thức

[01:01:54] á. Rồi cái thứ hai

[01:01:57] là cái trú xứ nó thuộc về cái gì ta?

[01:02:01] Đúng không? Nó có cả thời điểm nữa đúng

[01:02:04] không ta? Tức là ban đêm ở trong cái

[01:02:06] phòng như thế nào, ban ngày ở phòng thế

[01:02:08] nào đúng không? Như vậy thì cả bốn cái

[01:02:12] là

[01:02:16] kiến thức, trú xứ, thầy bạn, sức khỏe.

[01:02:21] Cả bốn cái này nó đều nằm gọn trong ba

[01:02:23] cái hình thái duyên phải không ta? Phải

[01:02:25] hả? Ừ. Tại sao tôi nhấn mạnh hoài là chỗ

[01:02:28] đó là bởi vì về bản chất mà nó là bất

[01:02:31] thiện là thấy không xài được rồi. Nhưng

[01:02:33] mà về cách thức mà sai xài không được.

[01:02:36] Các vị còn nhớ bảy pháp, bảy cái điều

[01:02:38] kiện này để đức Phật gọi là một người

[01:02:40] hiền trí. Còn tôi có dạy cái đó chưa? Ta

[01:02:41] có.

[01:02:42] Có hả?

[01:02:44] Tri nhân tri quả. Nhớ không?

[01:02:45] Thì mình là người mà Đức Phật gọi là

[01:02:47] hiện trí là mình phải biết lúc nào nên

[01:02:49] làm cái gì thì cái đó gọi là tri

[01:02:53] tri thời.

[01:02:57] Và cái gì giàu tốt cá mấy cũng phải biết

[01:02:59] có cái chừng mực thì gọi là tri

[01:03:01] đ

[01:03:01] tri độ phải không ta?

[01:03:05] Rồi tiếp theo nó là tri nhân, tri kỷ,

[01:03:08] tri nhân, tri quả, tri kỷ, tri bỉ. Tri

[01:03:10] nhân là nhìn cái gì cũng biết là nó

[01:03:13] từ đâu mà đến. Còn tri quả là mình biết

[01:03:16] là nó sẽ dẫn

[01:03:17] tới cái gì đúng không ta? Rồi còn tri kỷ

[01:03:20] là biết rõ mình cần

[01:03:23] thêm bớt chỉnh sửa cái gì. Còn tri bỉ là

[01:03:26] mình biết rằng người trước mặt mình là

[01:03:28] ai để mình phải cư xử ra sao, nói gì,

[01:03:31] làm gì, thái độ ra sao đúng không? Mà

[01:03:34] bảy cái này cộng lại nó làm cho cái

[01:03:35] người đó là bậc hiền trí. Hiền trí trong

[01:03:37] cái định nghĩa của Đức Phật không hề là

[01:03:39] bằng cấp, không hề là học vị, không hề

[01:03:41] là chức vụ. Nhớ nha, nhớ cái đó nha. Mà

[01:03:45] mình ngồi mình kỹ nghĩ hình như ngài nói

[01:03:47] đúng phải không ta? Hình như đúng

[01:03:51] hả?

[01:03:52] Hình như đúng. Cho nên á là là

[01:03:57] ừ anh hay ho cách mấy nhưng mà anh không

[01:04:00] biết chừng mực có vấn đề. Anh hay ho

[01:04:03] cách mấy mà anh không nắm được thời điểm

[01:04:05] là có vấn đề. Anh hay ho cách mấy mà anh

[01:04:07] không có nắm được cái đối tượng để cái

[01:04:09] đối tác anh không có biết gì về đối tác

[01:04:11] là có vấn đề. Hiểu rất là quan trọng

[01:04:14] quan trọng lắm luôn. Thì tôi mong rằng

[01:04:16] sau cái lớp học này bà con được ba

[01:04:19] chuyện. Chuyện thứ nhất có một kiến thức

[01:04:21] nên nếu trước đây chưa kịp có. Thứ hai

[01:04:24] là bà con có thể định hình định hướng và

[01:04:27] có một cái nhìn phổ quát cho cái quãng

[01:04:31] đường sắp tới. Từ cái chuyện mình nên

[01:04:33] trao dồi giáo lý thế nào mà nên về sống

[01:04:35] ở đâu và nên chuẩn bị gì cho quãng đường

[01:04:38] trước mặt. Hiểu không? Một là kiến thức

[01:04:40] nền, hai là chuẩn bị những kia. Thứ ba,

[01:04:43] tôi có niềm tin và tôi hy vọng bà con sẽ

[01:04:45] sống an lạc hơn với hai cái trước. Hiểu

[01:04:48] không? Mình phải có một cái nhìn phải có

[01:04:50] một cái nhìn định hình định hướng định

[01:04:52] hình định hướng mới ra cái định vị. Rồi

[01:04:55] rồi tiếp theo nó là phải có một cái nhìn

[01:04:58] phổ quát. Phổ quát là một cái nhìn toàn

[01:05:00] cảnh. Cái overview á một cái toàn cảnh.

[01:05:02] Cái đó rất là quan trọng để mình biết rõ

[01:05:04] là tại sao mình lại đi về cái hướng đó.

[01:05:07] Hiểu không ta? Chứ không thể nào mình

[01:05:08] mình cứ lấy thước mình đo đi đúng mét

[01:05:10] đúng mét rồi nó đụng cái bức tường là

[01:05:11] mình mình ủ đầu. Hiểu không? Mình phải

[01:05:13] có một cái nhìn phổ quát, một cái nhìn

[01:05:15] phải nói là toàn cảnh. Mình biết mình đi

[01:05:17] hướng này nè 30 năm nữa sẽ đi về đâu, 20

[01:05:20] năm nữa sẽ đi về đâu và năm kiếp 10 kiếp

[01:05:22] nữa. Và đến khi gặp Phật Di Lạc mình sẽ

[01:05:24] ra và đâu? Đó là tôi gọi là cái nhìn phủ

[01:05:26] một cái nhìn viễn kiến về một viễn tượng

[01:05:29] viễn ảnh. Còn đằng này mình cứ trước mặt

[01:05:31] trước mặt mình toàn đi theo cái sở

[01:05:32] thích. Và thế giới này tôi nhắc lại mấy

[01:05:34] cái chuyện rất là quan trọng. Thế giới

[01:05:36] này nói về quy mô nó có hai đó là vĩ mô

[01:05:39] vi mô. Vĩ mô giới ở một cái quy mô lớn,

[01:05:43] một cái nhìn tổng quát. Nhưng mà vi mô

[01:05:46] là những cái ly ti thấy được cái vấn đề

[01:05:50] đến đâu thì giải pháp có giá trị đến đó

[01:05:52] có đúng không? Xong chưa ta? Cái đó là

[01:05:54] quy mô của thế giới. Thứ hai là nói về

[01:05:56] cách góc nhìn của thế giới. Nó cũng gồm

[01:05:58] cái hai là thế giới có hai góc nhìn là

[01:06:00] góc nhìn bản thể và góc nhìn hiện tượng.

[01:06:03] Ta chỉ nhìn thấy vấn đề ở cái khía cạnh

[01:06:05] hiện tượng thì cái giải pháp cho nó chỉ

[01:06:07] là cái võ ngoài thôi. Hiểu không? mà

[01:06:10] thấy được vấn đề ở khía cạnh bản thể thì

[01:06:13] cái giải pháp nó mới có thể rốt ráo và

[01:06:15] triệt để được. Có hiểu tôi nói không? Đó

[01:06:18] là những bài học rất là quan trọng mà

[01:06:19] tôi giảng trong suốt mấy ngày vừa qua.

[01:06:20] Và một chuyện nữa toàn bộ những cái siêu

[01:06:24] đọa trời, người thiên đường địa ngục nó

[01:06:27] đều khởi những cái đó là những thế giới

[01:06:29] vĩ mô từng thế giới vi mô. Có nghĩa là

[01:06:32] từng cái giây phút thiện ác của mình.

[01:06:35] Siêu đọa nó có hai trường hợp. Siêu đọa

[01:06:37] ngay đời này và siêu đọa ở đời sau kiếp

[01:06:39] khác. Ngay đời này mà mình cứ sống khao

[01:06:41] khác thèm thuồng hoài là mình đã sớm làm

[01:06:44] ngạ quỷ rồi. Hiểu không? Thường xuyên

[01:06:48] bất mãn, sân si, xung đột, kình chống

[01:06:51] hờn ghét là mình đã sớm làm

[01:06:53] a tu la rồi. Mình thường sống bè đảng,

[01:06:57] vây cánh và tích lũ. Mình đã sớm làm

[01:06:59] loài bàn sanh rồi mà mình sớm sống có

[01:07:03] lòng thương người ờ thì đó mình đã sớm

[01:07:07] là chư thiên phạm thiên rồi và mình

[01:07:09] thường xuyên sống trong một cái nhận

[01:07:11] thức về cái nỗi đời hư ảo. Thường sống

[01:07:15] tứ niệm xứ thì mình đã sống trong cái

[01:07:17] thánh xứ của thánh nhân rồi chứ chưa đắc

[01:07:19] mình đã sống trong mình đã đặt một chân

[01:07:21] trong chân ngoài trong cái cái trụ xứ

[01:07:23] của thánh nhân rồi hiểu không? Và cái

[01:07:25] này trung kinh kinh tăng di ngài dạy nè.

[01:07:27] Chỗ nào mình nằm ngồi bằng phiền não thì

[01:07:30] chỗ đó là chuồng củi lòng chậu.

[01:07:33] Không có có nghe cái này chưa?

[01:07:36] Mình nằm trên cái giường mà bạc triệu mà

[01:07:37] mình nằm mình cứ còn nằm nhớ tầm bậy tầm

[01:07:39] bạ không? Cái đó là cái chuồng heo

[01:07:43] hoặc là cái cái cái chuồng nhốt rắn hổ.

[01:07:46] Nếu mình nằm mà mình cử thù hết người

[01:07:48] này tới người kia thì cái đó là cái lòng

[01:07:49] nốt nhốt rắn hổ. Cứ nghĩ đến chuyện đấu

[01:07:52] đá không thì mình là gà. gà đá độ hiểu

[01:07:55] không? N nhớ trai nhớ gái, gái nhớ trai

[01:07:57] đó là chuồng lợn.

[01:08:01] Rồi thì

[01:08:03] một chọ mình nằm mà mình cứ nghĩ về lợi

[01:08:06] ích của chúng sinh. Lúc đó mình là phẩm

[01:08:07] thiên mà mình nghĩ về mình nghĩ rằng mọi

[01:08:09] thứ nó đang chớp tắt chớp tắt là sống và

[01:08:11] hạt thôi. Chỉ sống và hạt thôi. Thì lúc

[01:08:14] đó là mình đang nằm trên cái chỗ nằm của

[01:08:16] thánh nhân tùy mình. Thì kinh nói hả

[01:08:19] mình nằm chỗ nào hoài thì mình sẽ thành

[01:08:21] người giống vậy. Một người mà nếu không

[01:08:23] phải lợn sẽ nằm chuồng lợn hoài. Chỉ

[01:08:26] trong những cái trường hợp đặc biệt là

[01:08:27] người ta tổ chức mà cuộc thi ở dơ đó thì

[01:08:29] người ta mới cho nguyên đám vô trong chù

[01:08:30] heo ai ở lâu nhất thì được hạng nhất.

[01:08:33] Thì có anh ảnh vô chịu được 15 phút anh

[01:08:35] chịu được nửa tiếng có anh cuối cùng anh

[01:08:36] vô cái heo chạy ra luôn. Có nghĩa là

[01:08:40] mình phải dơ đến mức mà con lợn nó phải

[01:08:42] đi ra đó nhường chỗ cho mình. Thì anh đó

[01:08:44] là bữa nói thủ khoa mà có

[01:08:47] quy chương vàng luôn. Thì trung bình là

[01:08:49] mấy anh vàng kia 15 phút nửa tiếng là

[01:08:51] đều văng ra hết. Thì người ta xýt trao

[01:08:53] giải nhất cho cái anh mà một tiếng rồi.

[01:08:56] R cuối cùng anh cuối cùng anh vô vô

[01:08:57] khoảng chừng 5 phút là nghe nghe con heo

[01:08:59] nó kêu cái ét nó lao ra ngoài.

[01:09:05] Nghĩa là cái khả năng mà khả năng mà trụ

[01:09:08] được trong chùm nghêu á nó xác định anh

[01:09:10] dơ cỡ nào. Bây giờ hiểu chưa?

[01:09:13] Anh sống nhiều trong cảnh giới nào thì

[01:09:15] anh trước mắt anh chưa có đi đầu thao vô

[01:09:17] đó là anh đã là cái thứ xem xem đó rồi

[01:09:19] hiểu không ta? Không phải hoa hậu ít như

[01:09:21] cũng á hậu rồi đó. Á hậu rồi đóá

[01:09:24] hậu. Cho nên ý là là trong kinh nói là

[01:09:28] thế giới nó được phải được quan sát trên

[01:09:30] hai khía cảnh là vĩ mô vi mô. Cái vĩ mô

[01:09:33] được tạo ra từ cái vi mô. Và chuyện thứ

[01:09:35] hai phải nhìn thế giới từ hai góc. Nhìn

[01:09:38] hiện tượng và bản thể. Nhìn trên tượng

[01:09:40] thì chỉ giải quyết vấn đề trên tượng.

[01:09:42] Còn nhìn trên bản thể giải quyết trí về

[01:09:44] trên bản thể và còn nữa còn nhiều lắm.

[01:09:46] Thế giới đây còn hai góc nhìn nhìn nó

[01:09:48] như nó là và nhìn nó như mình muốn.

[01:09:52] Mà mình nói mình nhìn nó như nó là thì

[01:09:54] mình mới có đủ sáng suốt để mình giải

[01:09:56] quyết vấn đề mình đối phó với nó, mình

[01:09:58] xử lý nó. Còn mình nhìn nó như mình muốn

[01:10:01] có nghĩa là mình chưa đụng tới nó. Mình

[01:10:02] đang quay trở lại chính mình. Các vị còn

[01:10:04] nhớ cái chuyện mà hai vợ chồng nông dân

[01:10:06] mà soi gương không?

[01:10:07] Nhớ chuyện đó không?

[01:10:10] Nhớ phải không? Tức là ông chồng thì cứ

[01:10:12] mỗi ngày lên soi gương mà cứ ba ba con

[01:10:14] nè ba khỏe không? Còn ngoài vợ thì thấy

[01:10:17] ông chồng leo lên vậy là bả cũng leo lên

[01:10:19] bả nói trời ơi nhỏ này số quát mà người

[01:10:21] nào cũng lên nhìn thật ra là bả không hề

[01:10:23] soi gương mà bả đang nhìn bà và sáng nay

[01:10:26] tôi muốn cửi đến các vị một kinh nghiệm

[01:10:27] này rất là quan trọng có hai cách nhìn

[01:10:29] mặt gương nhìn để thấy mặt gương và để

[01:10:31] thấy mặt mình

[01:10:33] tất cả hành giả tứ niệm xứ đều nên treo

[01:10:36] một tấm gương to đùng trong phòng của

[01:10:38] mình để nhớ bài học mà tôi đang giảng

[01:10:41] khi ta muốn nhìn mặt gương thì ta không

[01:10:44] thấy mặt mình đúng hay sai?

[01:10:47] Đúng không? Móc cái gương ra coi phải

[01:10:49] không? Khi ta muốn nhìn mặt gương thì ta

[01:10:52] không thấy mặt mình. Khi ta muốn nhìn

[01:10:54] mặt mình ta không thấy mặt gương. Hiểu

[01:10:57] hả?

[01:10:58] Thì tu tướ niệm xứ là gì? Khi mà anh

[01:11:00] nhìn nó như nó là đó nó khác với anh

[01:11:02] nhìn nó như mình muốn.

[01:11:06] Tôi mà là quý vị là tôi đã vạch áo. Tôi

[01:11:07] xâm cái câu này ngay bây giờ rồi. Tự xâm

[01:11:11] tự lấy cái bút bi chọt vô xăm.

[01:11:14] Hiểu này không? Mà sao nhìn cái trước

[01:11:16] mặt tô nhìn mấy câu này tôi tiếc cũng

[01:11:17] quá tiếc. Câu này rất là quan trọng. Khi

[01:11:19] ta muốn nhìn mặt gương

[01:11:23] mà mặt gương với mặt mình lúc nó nằm ở

[01:11:24] một điểm phải không ta? Nhưng mà khi

[01:11:26] mình tập chú vào mặt gương mình không

[01:11:28] thấy mặt mình đúng không? Mà khi mình

[01:11:30] muốn nhìn mặt mình sẽ không thấy mặt

[01:11:32] gương. Khi mà mình ngồi thiền á mình

[01:11:34] phải nhìn mình một cách khách quan. Mình

[01:11:35] nhìn mình như mình nhìn một cái dòng

[01:11:37] chảy, một dòng nước. Rác là tâm bất

[01:11:40] thiện. 14

[01:11:42] thiện là 25 nó đang trôi. Dễ chịu là hoa

[01:11:46] mà khó chịu là cùi bắt.

[01:11:51] Nó khác rồi. Đằng này mình nhìn mình như

[01:11:53] là mình đang nhìn mình á. Nghe cho kỹ

[01:11:55] nè. Phật đến thăm bệnh một vị tỳ kheo

[01:11:59] ngài hỏi vậ chư có khó chịu đau lớn lắm

[01:12:02] vì nó bạch thế tôn nó đau đến mức con

[01:12:04] thấy chết tốt hơn. Thì ngài nói thế này,

[01:12:07] đừng nghĩ rằng tôi đang bị đau và cơn

[01:12:10] đau này nằm trên cơ thể của tôi. Mà chỉ

[01:12:14] đơn giản nhớ rằng cơn đau này khổ thọ

[01:12:17] đang có mặt. Khổ thọ do các duyên mà có

[01:12:20] rồi cũng do các duyên mà mất. Và hiện

[01:12:22] tại khổ thọ đang có mặt.

[01:12:25] Có hiểu này không?

[01:12:27] Cái cơn đau đang có mặt nó khác với tôi

[01:12:29] đang bị đau và cơn đau n đang nằm ở trên

[01:12:31] cái

[01:12:33] phổi cái thành cái tim của tôi. Tôi chỉ

[01:12:36] nghĩ đơn giản cơn đau đang có mặt. Cơn

[01:12:39] đau này do các duyên mà có rồi cũng sẽ

[01:12:41] do các duyên mà nó đi sướng cách mấy khổ

[01:12:44] cách mấy không thể nào trụ hóa một sắc

[01:12:46] na. Cái trước cái sau có thể giống nhau

[01:12:49] nhưng không phải là một. Nhớ hoài cái

[01:12:51] câu đó nha.

[01:12:52] Nó luôn luôn là một dòng chảy liên tục

[01:12:55] bởi cái trước và cái sau. Hai đứa này có

[01:12:58] thể giống nhau như hai giọt nước nhưng

[01:13:00] không phải là một. Không phải là một.

[01:13:03] Similar nó the same nó same. Giống nhau

[01:13:06] nhưng không phải là một. Cứ niệm hoài

[01:13:08] câu giống nhau nhưng không phải là một.

[01:13:10] Thì vì mình không học cái này mình cứ

[01:13:12] thấy rằng có một cái thằng Tèo, một con

[01:13:14] lang con cúc nó sống 40 tuổi, 60 tuổi

[01:13:18] chứ còn nếu mình hiểu thì không có đứa

[01:13:19] nào nó sống quá một sát na hết. Hiểu

[01:13:22] không? Chớp tắt chớp tắt mà tại cái sau

[01:13:24] nó giống cái trước thôi. Mà những cái

[01:13:25] này bây giờ bà con không có nhu cầu nhớ

[01:13:28] bà con coi thường một lúc mà nó tu thiền

[01:13:30] cái nhớ văn vẳng bên tay hình như có

[01:13:31] nghe ổ nói cái đó

[01:13:36] cẩn đau kéo dài trong một giờ đồng hồ

[01:13:40] thì không hề có cái nào một giờ hết mà

[01:13:42] nhiều cái đau ngắn ngắn ngắn ngắn ngắn

[01:13:44] nó ghép lại mà vì nó giống nhau quá cho

[01:13:46] nên mình nhầm thằng này chính là thằng

[01:13:48] kia mình nhầm nó là một sợi dài sọc chứ

[01:13:51] thật ra các vị biết ngọn lửa nếu mà mình

[01:13:53] có học về hóa

[01:13:56] Thì ngọn lửa không bao giờ là một mà nó

[01:13:58] là một cái quá trình tiêu thụ năng lượng

[01:14:00] đốt cháy oxy phải không ta?

[01:14:02] Chứ không có cái dụng một tiếng Mỹ nó

[01:14:04] kêu à flame là số là ít là số một đúng

[01:14:06] không? Flame là ngọn lửa chứ thân không

[01:14:08] hề không hề có trong tự điển nhà Phật

[01:14:12] không có cái gì là một hiểu tôi nói

[01:14:14] không? Ngay cả một giọt nước, một sợi

[01:14:17] tóc nói cho vui vậy thôi. Chứ trong kinh

[01:14:20] nói cái đơn vị vật chất mà nhỏ nhất vẫn

[01:14:23] là tám sắc bất ly, có nghĩa là tám thành

[01:14:26] tố cộng lại chứ không có cái gì là một

[01:14:28] hết. Kể cả một hạt bụi giữa xíu mà bay

[01:14:31] trong gió mà mắt thường không nhìn thấy

[01:14:32] đó nha. Một là mắt thường không nhìn

[01:14:35] thấy mà thứ hai nó nhỏ đến mức nó tắp vô

[01:14:36] mắt mà mình cũng không hay đó. Thì trong

[01:14:39] đó cũng phải có tối thiểu là tám cái sắc

[01:14:41] tám thứ mà nguyên tố sắc pháp là không

[01:14:43] đúng.

[01:14:45] Dễ sợ như vậy. Và tôi nói là nghe các vị

[01:14:47] bị sóc nè.

[01:14:49] Tâm là vô hình phải không ta?

[01:14:51] Hả?

[01:14:52] Đúng không?

[01:14:53] Tâm là vô hình. Như vậy thì thiện ác ngã

[01:14:56] mạng phóng vật là những trạng thái vô

[01:14:58] hình phải không?

[01:14:59] Rồi. Nhưng mà các vị sẽ rất sóc khi tôi

[01:15:01] nói rằng vật chất nó cũng vô hình. Bởi

[01:15:04] vì khi mình định nghĩa cho đúng á đất là

[01:15:06] gì?

[01:15:07] Đất là

[01:15:09] trạng thái cứng mềm, mịnh nhám, nặng

[01:15:13] nhẹ. Lửa là tất cả các nhiệt độ lạnh

[01:15:18] cách mấy, nóng cách mấy.

[01:15:20] Gió là cái trạng thái trạng thái xê dịch

[01:15:23] di động áp suất

[01:15:26] sô đẩy. Còn nước là trạng thái tan chảy,

[01:15:30] ngưng tụ và kết dính trạng thái. Hiểu

[01:15:33] không ta? Còn sở dĩ mà mình gọi nó là

[01:15:35] sắc pháp. Còn còn nhớ cái định nghĩa

[01:15:37] không? Tại sao mình gọi nó là sắc pháp?

[01:15:39] Là bởi vì cái gì mà nó được nhận biết

[01:15:41] bởi cơ các cái giác quan vật chất thì ta

[01:15:43] gọi nó là sắc pháp. Hiểu không? Thí dụ

[01:15:46] như ông nội này, cái ông này mình chỉ

[01:15:48] nhận biết ổng bằng cái cái bàn tay mình

[01:15:52] và bàn tay mình á mình biết được bàn tay

[01:15:55] mình nó nó ra sao rồi nhờ mình chạm về

[01:15:57] cái dĩa. Mà mình biết cái dĩa nó ra sao

[01:15:59] nhờ mình chạm bàn tay. Hiểu không? Thì

[01:16:01] nó là cái trạng thái thôi. Trạng thái

[01:16:03] được nhận biết bởi cái cơ quan nào thì

[01:16:06] mình theo nó mà mình đặt tên cho nó. Như

[01:16:08] vậy thì mọi thứ đời là giai không là vì

[01:16:09] sao? Vì tất cả chỉ này là những trạng

[01:16:11] thái. Còn nếu các vị không tin tôi nói

[01:16:12] này các vị tin. Nếu các vị nói cái dĩa

[01:16:14] này có thật đúng không ta? Màu trắng này

[01:16:16] có thật không? Cái hình tròn này có thật

[01:16:19] không? Cái cứng cái lạnh này có thật

[01:16:21] không? Rồi tôi nghiện nó ra thành 1 tỷ

[01:16:24] lần.

[01:16:27] Cái tròn còn không? Không. Trắng

[01:16:30] cứng lạnh

[01:16:32] trứng cái cứng n lạnh n tròn trắc mất

[01:16:34] tiêu phải không ta? Hiểu

[01:16:38] hiểu

[01:16:38] hiểu.

[01:16:39] Cái này mới ghê nè.

[01:16:41] Là người ta mới đây người ta chụp một

[01:16:43] cái hình về ta chụp từ một cái điểm

[01:16:46] ngoài không gian á. Cái điểm đó cách mặt

[01:16:49] trời á là 6 triệu km.

[01:16:52] Thì từ cái điểm đó mà mặt trời nằm lên

[01:16:54] nè. Ở cái cách ở cái khoảng cái chỗ này

[01:16:58] là cách mặt trời cái tọa độ X cách mặt

[01:17:00] trời là 6 triệu km. Từ đây họ chụp hình

[01:17:03] về về trái đất. Trái đất mình nó như hột

[01:17:05] tiêu. Các vị có biết không?

[01:17:07] Tức là ở một cái khoảng cách, khoảng

[01:17:09] cách nào đó nghe nè. Khoảng cách, ánh

[01:17:11] sáng và thị lực đồng ý không ta? Khoảng

[01:17:14] cách, ánh sáng và thị lực nó quyết định

[01:17:17] là cái vật đó lớn hay nhỏ, rõ hay tỏ hay

[01:17:20] mờ, đúng không?

[01:17:22] Hả?

[01:17:22] Đúng.

[01:17:24] Nghĩ t vậy nó mới hơi nẻn. B A mới nói

[01:17:27] là hãy cho tôi một điểm tựa tôi sẽ bảy

[01:17:28] cả trái đất á. Có có nhớ câu đó không?

[01:17:32] Tức là cái lớn cái nhỏ là hoàn toàn là

[01:17:34] tùy mình. Nếu mà mình mang mình cái thân

[01:17:36] cái hình hại mình cỡ nào thì mình sẽ

[01:17:37] đánh giá cái nó nó lớn nhỏ như thế nào

[01:17:39] là mình cách mình so mình với nó. Hiểu

[01:17:45] cái này các vị có thể không tin nè. Kinh

[01:17:48] nói rồi một phần tôi coi sách đời tức là

[01:17:50] coi kinh Phật rồi tôi coi sách đời. Thật

[01:17:52] ra nói kinh Phật trước đi. Trong kinh

[01:17:54] Phật có một bài kinh kinh samachita.

[01:17:56] Phật nói rằng có những khi mà chư thiên

[01:17:58] có những cái trường hợp mà chư thiên mấy

[01:18:00] trăm vị mà họ đứng trên đầu ngón tay nè

[01:18:04] mà vẫn thấy mênh mông

[01:18:06] trên đầu ngón tay nè mà mấy trăm vị trời

[01:18:09] đứng trên đó vẫn thấy mênh mông xong

[01:18:11] chưa chuyện thứ hai là ai mà đọc chuyện

[01:18:15] liêu tra chỉ vì cái bộ tùng linh ổng có

[01:18:17] kể một cái chuyện mà rất giống Phật pháp

[01:18:19] mình giống lắm luôn cái bà kia nghe vẻ

[01:18:21] mà lo chụp hình

[01:18:24] là ổng đi lễ chùa ổng đi nghe ng một cái

[01:18:26] bức tranh ở trong chùa đó

[01:18:30] thì tự nhiên không thấy trong bức tranh

[01:18:32] đó nó có

[01:18:34] trên tàu biết không

[01:18:37] vẽ trang viện rồi nhà cửa rồi có cầu bắt

[01:18:41] ngang hồ có bồn cây cảnh rồi thì bức

[01:18:45] tranh cũng gọn gọn tranh trong bến tường

[01:18:48] chùa vậy

[01:18:49] thì ảnh đang đi tự nhiên ảnh nhìn thấy

[01:18:51] cái cô gái trong đó đang nhúc nhích thì

[01:18:54] ảnh lệnh nhìn kỹ lnh thì anảnh Anh thấy

[01:18:56] ảnh đang bước vào cái cái sân mà cô gái

[01:18:57] nó đang đứng. Hiểu tôi nói không? Và

[01:19:00] suốt một ngày là anh ở trong cái bức

[01:19:02] tranh đó mà anảnh không biết

[01:19:04] là do cái thần thông. Nói theo trong

[01:19:05] kinh mà là thần thông á đem ảnh vô trong

[01:19:07] để cho ảnh tham dự cái không gian sinh

[01:19:09] hoạt đó buổi chiều thả anh ra. Xong

[01:19:12] chưa? Một. Thứ hai là các vị có nghe là

[01:19:15] giất nam kha khéo bất bình

[01:19:18] bừng con mắt vậy thấy mình tay không?

[01:19:21] Các vị có nghe giấc mộng kê vàng giấc

[01:19:22] mộng hoàng lương không? Có nghe không?

[01:19:25] Tôi kể một loạt quý vị nghe là toàn ảo

[01:19:27] không. Giấc mộng Nam Ca là sao? Tức là

[01:19:30] anh này anh đi lên núi anh đốn củi mà

[01:19:33] anh thấy hai ông tiên mà mà đánh cờ mà

[01:19:36] dân chơi cờ nhìn ta đánh cờ chịu không

[01:19:38] nổi cứ đứng dòm. Thì tới lúc mà

[01:19:43] ảnh

[01:19:45] hai bàn trời hai người đang đánh với

[01:19:46] nhau mà nói rằng á là thôi trời tối rồi

[01:19:49] ngày mai chơi tiếp. Thì hai ông già râu

[01:19:51] tóc rùng mình cái mất tiêu. Tức là hai

[01:19:52] ông tiên đánh á. Thì anh này anảnh quay

[01:19:54] lại anảnh nhìn á thì

[01:19:56] cái bàn cờ nó chỉ là chốc lát thôi. Nam

[01:19:58] là nam là hướng nam, kha là cái nhánh

[01:20:00] cây nắng nó còn rộng lệ nó còn động lại

[01:20:03] trên nhánh cây đó đó mà trong khi là hai

[01:20:05] ông già nó đi mất rồi. Từ khi ảnh về

[01:20:08] làng á thì ảnh mới hết ảnh về ảnh về ra

[01:20:11] khỏi núi đó thì ảnh mới giật mình là cái

[01:20:13] con đường về làng sao nó thay đổi nhiều

[01:20:14] quá.

[01:20:17] Thì ra anh đã đi mấy trăm năm rồi anh

[01:20:19] không biết. Khoa học vật lý gọi là chiều

[01:20:21] không gian thứ tư. Chỗ này nó hơi trù

[01:20:23] tượng ai hiểu này không? Rồi mà nói theo

[01:20:26] kinh Phật mình vậ nó bình thường. Ma ha

[01:20:27] má á tự sát mà Long Vương đem xuống dưới

[01:20:30] dới Long cung dấu 12 năm đem lên ổng râu

[01:20:32] tóc bình thường.

[01:20:36] Có nhiều cái chiếc máy bay mất tích mấy

[01:20:37] chục năm bây giờ đem ra mới tin nhưng mà

[01:20:39] thôi kể hổ vị cắn lên cắn tôi nữa.

[01:20:42] Đó là chuyện chất nam kha. Thứ hai là ở

[01:20:44] ngoài Thanh Hóa mình nó có cái núi Lạn

[01:20:46] Lạn Kha. Lạng là mục. Lạng là mục. Kha

[01:20:50] là cái cắn búa nhánh cây mà cũng là cắn

[01:20:52] búa. Thì anh chàng anh cũng đi vô núi

[01:20:54] anảnh đóng củi anh gặp hai ông già đánh

[01:20:55] cờ mà một tay anảh cầm búa mà anh cứ

[01:20:58] nhìn tới lúc mà hai ông già đi mất thì

[01:21:00] cắn búa trong tay anảnh mục rồi ngoài

[01:21:02] Bắc mình cứ bị vào internet đánh cái chữ

[01:21:05] sự tích núi lạn lạn kha xong chưa? Rồi

[01:21:09] chuyện nữa là giấc hoàng lương ha giất

[01:21:11] nất chất kê vàng là cái anh đó là anảnh

[01:21:13] đi thi anảh đi thi rồi anảnh đi ngang

[01:21:15] cái cái ngôi chùa cái anảnh hỏi chùa mỗi

[01:21:18] mượn chùa cái nồi ảnh đi nấu nồi cháo kê

[01:21:20] mà đâu lúc anh đang nấu ảnh ngủ quên anh

[01:21:23] thấy anảnh thi đổ trạng nguyên rồi anh

[01:21:25] lấy vợ lấy con gái có thừa tướng rồi hai

[01:21:28] đứa hạnh phúc sanh con rồi bữa là anh bị

[01:21:30] người ta du quan anh bị đem ra phát

[01:21:32] trường chém trước khi chém anh gửi tên

[01:21:35] vợ con rồi anh chuẩn bị anh chết Thì lúc

[01:21:38] mà đau phủ giơ cái thanh gươm ảnh hết

[01:21:40] hồn giật mình nó vậy thì cái nồi cháo

[01:21:42] chưa có chín

[01:21:46] là giấc hoàng giấc nam giất giấc mộng kê

[01:21:48] vàng là vậy cuộc đời nó ngắn đến mức mà

[01:21:50] nó bị biết nấu cháu kê nó nấu rất là lâu

[01:21:53] mà lúc mà bắt đầu nấu là anh làm mên

[01:21:54] thấy đổ trạn nguyên rồi anả đi làm quan

[01:21:56] lấy vợt đẹp đẻ con rồi bị du quan đem ra

[01:21:59] chém mà mở ra cái nồi nó chưa có chín là

[01:22:01] hai chuyện chuyện thứ ba là cái chuyện

[01:22:04] thời đức phật có một vị a la hán ngài có

[01:22:06] đứa cháu là phàm

[01:22:08] Đứng quạt thầy thế này quạt hầu thì có

[01:22:10] người ta vô ta cúng mà sắp giải mắt tiền

[01:22:11] lắm. Các vị biết ngày xưa muốn dệt một

[01:22:14] tấm giải mà lớn này rất là lâu có biết

[01:22:15] không ta? mà ta cúng cho sư bộ nguyên bộ

[01:22:17] y rất là đắc thì thì ảnh đứng ảnh là ông

[01:22:19] sư nhỏ quạt hầu an nói cái sắp này mà vô

[01:22:22] tay mình

[01:22:24] là bán cái này ra mình mua mấy trăm con

[01:22:26] gà bán gà cái mình nuôi bò mình bán bò

[01:22:30] cái mình nuôi bụ trại bò cái mình lấy vợ

[01:22:34] mình sanh con rồi cái hai chồng bồng con

[01:22:37] đi thăm sư phụ thăm sư cậu trên đường

[01:22:41] con khóc r vợ v hoài không nính cái mình

[01:22:43] chửi vợ cái mình vợ chửi là Mình mình

[01:22:46] đánh giờ một kề ổ lấy cái quạt ổ gõ vô

[01:22:48] sư cậu không? Sư cậu là A La Hán. Sì.

[01:22:51] Cậu nói là vợ ông đâu không đánh mà ông

[01:22:53] đánh tôi

[01:22:56] ghế sợ như vậy. là ba chuyện. chuyện nữa

[01:22:59] đó là cái chuyện Ấn Độ là hai thầy trò

[01:23:03] đi trên đường á hai đạo sĩ đi trên đường

[01:23:06] thì ông thầy ổ mà ổng già ổng mệt quá

[01:23:08] ổng nói thầy khắt nước chạy đi kiếm nước

[01:23:10] cho thầy uống vô trong sớm xin đó trong

[01:23:12] xóm đó đó sớm đó

[01:23:15] thì ông thầy ổng buồn ngủ ổ nằm ở ngoài

[01:23:17] này ngủ đ học trò nó đi nó đi vô sớm mà

[01:23:20] đi càng xa xa mà không thấy thấy sớm chứ

[01:23:23] đi vô nó cũng xa chứ ổ đi mà nắng ấn độ

[01:23:25] nữa đi hồi vô xin đựng nước uống xong

[01:23:28] xách cái bình đi về đi đ anh buồn ngủ

[01:23:30] quá con mắt nó nhíu không lên anảh kiếm

[01:23:32] cái góc nào bắt bắt anh tính ngồi tí xíu

[01:23:34] để anh nghỉ anảnh ngồi an ngồi ngủ quên

[01:23:37] à anảh ngủ quên bắt đầu anh mới thấy cả

[01:23:40] cuộc đời của ảnh là ảnh là coi như là

[01:23:43] đang có mặt trên một vòng sống lớn trên

[01:23:45] một chiếc thuyền gió thoải mát rồi tình

[01:23:47] lình cái bị cơn sống lớn đánh lên rồi

[01:23:49] chìm xuống nước tràn vô ghe anảnh đang

[01:23:52] chấp chới ảnh lội chách hục thì lúc sư

[01:23:55] phụ chụp vai ảnh sư phụ lắc lắc nè nè

[01:23:57] nước chưa uống uống Uống chưa đủ khác là

[01:23:59] mày có chết đuối đó. Sư phụ không có

[01:24:01] thành thông. Nước chua uống chưa đãi

[01:24:03] khác thì làm việc gì có vụ chết đuối thì

[01:24:06] lúc anh mới hiểu ờ thì ra đi xin nước mà

[01:24:10] vẫn nằm mơ thấy chết đuối có hiểu không?

[01:24:13] Thì đó những câu chuyện các vị nghe các

[01:24:14] vị tưởng nó là câu chuyện cười nhưng đối

[01:24:16] với tôi những câu chuyện nó bằng vàng

[01:24:18] bằng vàng 4 số9 rất là quý. Nó phản ánh

[01:24:20] một chuyện đó là cái góc nhìn của mình

[01:24:22] của mình về thế giới nó tùy thuộc vào

[01:24:23] cái nền tảng của mình và tất cả đều là

[01:24:26] ảo.

[01:24:27] Phải thấy cái đó mình mới tin thế giới

[01:24:28] này là là ảo.

[01:24:30] Bây giờ chỉ cần tôi đổi ý mà tôi thương

[01:24:32] các vị một cái. Tôi ở đây 1 tháng vẫn

[01:24:34] còn ngắn

[01:24:36] mà nó đã nản rồi đó.

[01:24:38] Cơm trưa nay nè

[01:24:42] là ăn không hết một chén, liếc đồng hồ

[01:24:45] thôi.

[01:24:48] Cái vấn đề nằm trong đó mà các vị có tin

[01:24:50] gì đó không? Nó đã ớn rồi. Thí dụ mình

[01:24:52] đã muốn đi rồi đó lòng muốn đi có chị có

[01:24:54] trường hợp chân bước đi mà lòng còn ở

[01:24:56] lại. Có trường hợp ngày rời Paris anh bỏ

[01:24:58] quên con tim có biết b đó không? Nhưng

[01:25:00] mà có trường hợp áo nàng vàng anh về yêu

[01:25:02] hoa cúc, áo nàng xanh anh mến lá sân

[01:25:04] trường thương người ta áo nàng vàng mình

[01:25:06] gặp hoa cúc là mình khoái mà áo nàng

[01:25:09] xanh anh mến lá sân trường mà tới hồi nó

[01:25:11] ngán rồi đó là nhìn mông cúc là nhìn màu

[01:25:14] vàng cũng thấy ghét nữa. Trong kinh kể

[01:25:16] thời đức Phật còn tại thế có một thời kỳ

[01:25:19] có một lúc, có một thời điểm mà chư tăng

[01:25:21] về cái làng đó, cái làng Phật tử đông

[01:25:22] lắm. Phật tử ngoan đạo ghê lắm. Thì

[01:25:27] chư tăng thấy Phật tử ngoan đạo mà nhiều

[01:25:28] vị cũng hơi mới tu á. Xin được cái gì

[01:25:31] xin xin riết phật tử họ sợ. Buổi sáng h

[01:25:33] mở cửa ra họ thấy mấy con bò họ đã đóng

[01:25:35] cửa họ tưởng mấy ông sư.

[01:25:38] Mở cửa ra thấy mấy con bò ở xa đó là

[01:25:41] tưởng mấy ông sư. Rồi cái ngày Ca Diếp á

[01:25:44] ngài mới đi. Ngài nhếp thì ngài vị biết

[01:25:46] đại nhất đầu đà mà tiểu dục tri tốc thì

[01:25:48] ngài cũng hồn nhiên ngài cũng đi ôm bát

[01:25:49] ngài đi x ngài thấy lạ cái làng này hồi

[01:25:52] đó ok lắm mà ta s đi đến đâu thì một là

[01:25:56] cửa đóng xe cài còn có nhiều nhà vội vã

[01:25:58] đóng lại càng nghĩ sao lạ vậy ta thì ra

[01:26:01] cuối cùng ngài gặp được một cái người mà

[01:26:02] chạy chưa kịp á chạy chưa kịp ngài mới

[01:26:06] hỏi hỏi ở đây có cái gì mà ghê gớm vậy

[01:26:09] thì họ mới khai thiệt c nói tụi con sợ

[01:26:11] chư tăng lắm rồi

[01:26:13] đến lúc mà nấu được Một nồi cơm mà mấy

[01:26:15] sư ghé ngang đó mà ổ quất hơn nửa nồi ăn

[01:26:18] sao đủ một vợ tám con có nhiều gia đình

[01:26:21] là nhà con nghèo mà ma ba má con đông

[01:26:23] nữa mà nghĩ sao mà mấy cha tới là mấy

[01:26:25] cha cúng cơm chưa đủ là mấy cha đứng

[01:26:28] hoài tụng kinh rốt đứng lại tâm từ sắp b

[01:26:30] xá ta không ra thì chết mà cái kiểu đó

[01:26:32] làm sao mà mà chịu nổi. trường hợp mình

[01:26:34] giúp nhau là bất tương ưng, có trường

[01:26:36] hợp mình giúp nhau bằng cách là làm

[01:26:38] chung một việc, có trường hợp mình giúp

[01:26:41] nhau bằng cách là kế thừa liên tục. Tôi

[01:26:43] nói bà con rất là nhiều lần

[01:26:46] trong cái ngôn ngữ

[01:26:48] kinh điển ý mình thấy rõ ràng có cái chữ

[01:26:50] là chấm dứt phiền não, đoạn trừ phiền

[01:26:54] não.

[01:26:57] Nhưng mà thật ra đó thì có những chuyện

[01:26:59] mà tôi muốn bà con phải nhớ. Thứ nhất là

[01:27:03] cái kiến thức Phật học.

[01:27:06] Cái này chắc phải ghi nè. Kiến thức Phật

[01:27:08] học những cái điều mình biết á qua chữ

[01:27:11] nghĩa, qua các băng giảng á

[01:27:14] nó không giống với cái mà mình thấy khi

[01:27:17] mình chứng ngộ. Có đúng không? Thí dụ

[01:27:19] như bà con đọc 1000 trang về cà phê nó

[01:27:22] không có giống như là cái mùi cà phê mà

[01:27:24] mình uống phải không ta? Phải không? Anh

[01:27:28] chuyện đầu tiên là cái biết của mình qua

[01:27:30] sách vở qua mấy băng giảng nó không

[01:27:32] giống như cái biết của người chứng ngộ.

[01:27:34] Đó là chuyện thứ nhất. Chuyện thứ hai

[01:27:36] dầu nó không giống nhưng mà mình có nên

[01:27:41] chuẩn bị nó không?

[01:27:43] Giống như là cái con đường mà trong bản

[01:27:44] đồ nó không giống như con đường ở ngoài

[01:27:46] đời. Con đường ngoài đời nó là gồm có

[01:27:49] xóm làng, giếng nước, cây đa

[01:27:53] r tùm lum hết. Nhưng mà ở trong bản đồ

[01:27:55] thì cái cái con đường nó chỉ là một cái

[01:27:57] vệt mực ngoằng ngoèo thôi phải không?

[01:27:59] Nó không có giống một chút nào luôn. Một

[01:28:01] chút cũng không giống nữa. Chỉ giống

[01:28:03] trên cái tọa độ và cái hướng thôi đúng

[01:28:05] không? Kinh tuyến, vị tuyến thôi.

[01:28:08] Chứ còn ngoài cái đó ra đó thì

[01:28:11] ừ

[01:28:13] thì con đường ngoài đời và con đường

[01:28:15] trong bản đồ không giống. Tuy nhiên dầu

[01:28:17] nó không giống nhưng mà mình vẫn phải

[01:28:18] nương bản đồ của bản đồ.

[01:28:21] nương cái con đường trên bán đồ, nương

[01:28:23] con đường nương cái con đường trên cái

[01:28:24] navigator trên cái GPS để mình lái xe

[01:28:27] phải hả? Ở đây cũng vậy. Cái giáo lý mà

[01:28:30] mình biết hôm nay đó nếu mình ôm chặt nó

[01:28:33] thì mình không thể thấy được cái cái cái

[01:28:37] bản chất thật của nó khi mình chứng ngộ,

[01:28:39] khi mình ôm chặt lên nó. Quý vị còn nhớ

[01:28:41] chuyện ngày hôm qua tôi nói ông ông ông

[01:28:43] bố mà ổ ổ dạy dặn đứa con gái không?

[01:28:46] Ai mà ôm nó thì nó la buông ra, rồi ai

[01:28:48] mà hung nó thì nó kêu là đừng. Thằng kia

[01:28:50] nó làm một lúc hai cái nó la đừng buông

[01:28:52] ra. Thì rất nhiều Phật tử hiểu đạo theo

[01:28:55] kiểu đó. Rất là nhiều người Phật tử hiểu

[01:28:58] kiểu đó. Đó là chuyện thứ nhất phải

[01:28:59] hiểu. Chuyện thứ hai là nói là chấm dứt

[01:29:02] phiền não, đoạn trừ phiền não. Thật ra

[01:29:03] không có cái chuyện đoạn trự ở đây mà

[01:29:05] chỉ có sự

[01:29:08] thế.

[01:29:08] Thay thế.

[01:29:10] Thay thế. Mà thay thế bằng cách nào?

[01:29:13] Không nghĩ tới nó nữa gọi là thay thế.

[01:29:16] Thí dụ như hồi trước giờ mình nhìn một

[01:29:19] cảnh, một người, một vật, một sự kiện

[01:29:22] bằng những cái tâm ý dính mắt, thương

[01:29:25] thích hay bất mãn. Bây giờ mình không có

[01:29:27] chú ý cái khía cạnh đó nữa. Không có chú

[01:29:30] ý đến khía cạnh đó nữa. Trong kinh kêu

[01:29:32] là nếm mít tăng man là không có tác ý

[01:29:34] đến đến cái chi tiết đặc điểm mà xưa giờ

[01:29:37] mình dính mắt ấ thì tự động cái nhìn

[01:29:39] mình nó khác đi. Và các vị còn nhớ tôi

[01:29:42] nói câu này này.

[01:29:45] Tất cả mọi vấn đề chỉ có thể được giải

[01:29:47] quyết khi ta nhìn thấu được nó. Nhìn

[01:29:51] được bao nhiêu thì giải quyết được bấy

[01:29:52] nhiêu. Nhớ không? Và ta không thể giải

[01:29:54] quyết vấn đề bằng cái tâm thức đã tạo ra

[01:29:57] vấn đề. Hiểu không?

[01:29:59] Cho nên nếu mà nói giờ mình phiền não vì

[01:30:01] cái gì thì hôm nay mình giải thoát, mình

[01:30:04] chứng thánh là mình không có nhìn nó như

[01:30:06] cái cách nhìn cũ nữa. Tôi nói tới đây

[01:30:09] tôi nhớ một cái câu chuyện mà tôi rất là

[01:30:11] tâm đắc nhưng mà tôi kể ở đây hình như

[01:30:12] hơi nhầm chỗ để cái người hiểu câu

[01:30:15] chuyện đó không có nhiều. là có một ông

[01:30:17] vua

[01:30:20] một ngày kia ổng đi vào trong cái phòng

[01:30:22] tranh của hoàng cung ấ ổng thấy rất là

[01:30:24] nhiều bức tranh mà ông vua thì ổ bận rộn

[01:30:27] triều triều chính ổng mệt lắm ổng thèm

[01:30:29] mà có một cái bức tranh nào mà nhìn vô

[01:30:31] cái lòng nó lắng xuống tôi nói tôi nói

[01:30:34] thật là chậm nghe hiểu khôngạ

[01:30:36] bức tranh nào cũng mệt bức tranh vẽ phố

[01:30:38] xá rồi cái cảnh rước kiệu rước vua rồi

[01:30:41] cảnh vua vi giá vi hành cảnh sinh hoạt

[01:30:44] hoàng cung cảnh dân Chúng bán buông ổng

[01:30:47] nhìn ổng mập lắm. Ổng mới kêu hết mấy

[01:30:49] họa sĩ trong nước là ổng nói bây giờ ổng

[01:30:50] cần tìm một bức tranh mà nhìn vô là thấy

[01:30:52] cái lòng nó lắng liền.

[01:30:54] Hiểu không ta?

[01:30:55] Dạ.

[01:30:56] cũng thèm cái bức tranh như vậy mà nếu

[01:30:59] hình tôi nghĩ bà con bên đây cũng thèm

[01:31:00] có bức tranh như vậy nhìn th cái lòng nó

[01:31:01] lắn xuống thì những cái ông họa sĩ mà

[01:31:04] hàng đầu của đất nước á

[01:31:08] về vẽ tranh và đem vô cho vua thì trong

[01:31:11] đó nhều hầu hết những bức tranh nó giống

[01:31:12] nhau chỗ này nè là nó vẽ chỗ vắn hoe

[01:31:16] trên một cái mặt hồ quă vắn không người

[01:31:18] có một cái cánh chim cánh chim chiều nó

[01:31:21] bay cô đơn ở trong đó v nói thì

[01:31:26] yên tĩnh yên tĩnh mà nhìn buồn quá.

[01:31:29] Rồi cái bước thứ hai là không phải con

[01:31:31] chim mà là một con đò trôi. Trong đó có

[01:31:33] ông Ngư Phủ ngồi cô gái mình á không

[01:31:37] thấy cũng được mà sao nhìn nó sao á. Rồi

[01:31:39] một cái con phố chiều không ai con phố

[01:31:41] mưa. Có một người đàn bà lầm lủi đi trên

[01:31:44] đường á nhìn cũng quạnh thêu mà sao nhìn

[01:31:46] nó làm sao á. Đại khá là toàn cảnh cô

[01:31:48] đơn không. Cuối cùng

[01:31:53] có một bức tranh ổng chọn và quyết định

[01:31:57] ổ treo ngay trong cái phòng của ổng. Bức

[01:31:59] tranh nó vẽ cái gì?

[01:32:03] Không vẽ gì hết.

[01:32:05] Bức tranh đó à? Nó không vẽ gì hết. Tôi

[01:32:08] mới nhớ. chuyện

[01:32:11] là ở trong một cái phòng triển lãm tranh

[01:32:13] ấy

[01:32:14] chị nói chuyện kia kể tôi kể sao trong

[01:32:17] vòng triển lâm tranh ta thấy có một cái

[01:32:18] bức tranh có một cái khung một cái khung

[01:32:20] vải canvas khung vải bố mà không vẽ gì

[01:32:24] hết thì ta hỏi ngọ sĩ vậ ở dưới nó để là

[01:32:26] đàn bò trên đồng cỏ thì người ta không

[01:32:29] thấy bò không thấy cỏ rồi hết hỏi ổng

[01:32:30] cái ổ nói đó bò nó ăn cỏ thì bị bò nó ăn

[01:32:33] hết mà ăn hết cỏ thì bò ở đó làm cái gì

[01:32:37] cho nên cuối Trên bức tranh trên bức

[01:32:40] tranh nó chỉ một màu trắng thôi mà ổ để

[01:32:42] ở dưới đó là đàn bò trên đồng cỏ đấy. Mà

[01:32:46] tới hồi hỏi hỏi cỏ đâu thì ông nói là cỏ

[01:32:48] nó quất bò nó quất hết rồi. Rõi bò đâu

[01:32:51] nó ăn hết cỏ nữa. Đó là cái gì? Đó là

[01:32:53] một chuyện chuyện thứ hai nhớ có cái cửa

[01:32:55] hiệu đó nó bán sơn bán sơn nó mới thê

[01:33:00] họa sĩ vẽ cái bức

[01:33:02] cái tấm bảnh hiệu

[01:33:04] mà cái thằng già họa sĩ đi hỏi chủ tiệu

[01:33:06] vậy chứ.

[01:33:09] hình ông đòi vẽ là hình đó là hình gì

[01:33:12] rồi cái chữ gì thì nói hai vợ chồng tôi

[01:33:14] thì chồng tên là Tuấn mà vợ tên là Loan

[01:33:17] để tiệm tướng loan đi. Nhưng mà họ bức

[01:33:19] tranh là bức tranh gì? Ông nói sư ghẻ

[01:33:21] ông sư tử cái họa sĩ nó được nhưng mà sư

[01:33:25] tử cột hay sư tử thả thì ông ông ông ông

[01:33:28] chủ ổ nói

[01:33:30] cột thả sao mày nhiều chuyện con vậy mà

[01:33:33] có giá cả có khác không nói khác sư tử

[01:33:35] thả thì giá nó một nửa sư tử cột cái hòa

[01:33:38] sĩ ông chủ nhà nó rồi sư tử thả chà kia

[01:33:41] nó vẽ xong sư tử đẹp lắm nhè sống động

[01:33:44] lắm thì được đâu hai ba trận mưa cái nó

[01:33:47] trôi mất thì kêu ngọa sĩ tá hỏi

[01:33:50] Khi họa sĩ tới thì họa sĩ nói sư tử thả

[01:33:52] là loài xài loại sơn dõm là sư tử thả

[01:33:55] còn sư tử cột á là xài cái loại sơn xịn

[01:33:58] xịn thì sư tử nó còn hoài. Sư tử thả thì

[01:34:01] thì mưa xuống thì nó đi mất tiêu, nó

[01:34:02] lạnh thì nó đi thôi.

[01:34:05] Thì cái ông cái ông ông ông ông ông ông

[01:34:08] vua ổ chọn bức tranh bước vẽ cái gì? Cái

[01:34:09] nội dung tôi đang muốn nói sáng nay

[01:34:13] là

[01:34:15] vẽ một cái con thác, một cái dòng thác

[01:34:17] đổm âm mầm xuống.

[01:34:23] Thì nhìn kỹ nguyên con thác nó đổ xuống

[01:34:25] bên dưới chân thác có nguyên một cái lùm

[01:34:27] cây. Bên trong lùm cây đó có một cái ổ

[01:34:30] chim mà trong cái ổ chim nó có một con

[01:34:32] chim một con chim non duy nhất nó nằm

[01:34:34] trong đó. Hiểu không ta? Hiểu chưa?

[01:34:37] Trong cái vùng thác đổ ầm ầm đó bụi nước

[01:34:40] bay tung tóe đó. Thì cái hay của họ sĩ

[01:34:43] là ổng chọn ổng phối màu thế nào mà ổng

[01:34:46] dẫn dắt cái ánh nhìn của người thưởng

[01:34:48] tranh á nhìn vào cái lùm cây. Đó là cái

[01:34:50] tài thứ nhất. Cái tài thứ hai đó

[01:34:54] là ở trong cái lùm cây đó nó lại có một

[01:34:56] cái tổ chim mà trong tổ chim nó có đúng

[01:34:58] một con chim mà một nó tượng trưng như

[01:35:00] sự cô ạnh đúng không?

[01:35:02] Mà các vị biết một bên là thác đổ ầm ầm,

[01:35:04] một bên là sự tỉnh lặng của con chim.

[01:35:06] Thì chính cái nền của tỉnh lặng á nó làm

[01:35:08] nổi bật cái nền của ẩm của cái nền ồn ào

[01:35:12] nó nó làm nổi bật cái hình ảnh lặng lẽ

[01:35:14] của con chim. Hiểu không? Thế giới này

[01:35:17] cũng vậy. Tại sao mình thích cái này

[01:35:19] thích cái kia? Là mình luôn luôn làm một

[01:35:20] cái chuyện so sánh. Mà phiền não là gì?

[01:35:22] Phiền não là so sánh. Ngã mạn là sao? Là

[01:35:25] mình thấy cái tên nó thua mình, bằng

[01:35:26] mình và hơn mình. Tại sao mình thích cái

[01:35:28] đó? Là bởi vì mình thấy cái đó nó giống

[01:35:30] như cái mình thích. Hiểu không ta?

[01:35:32] Cái đó nó khác với cái mình ghét

[01:35:34] có đúng không?

[01:35:35] Yeah. Tại sao mình thích cái đó? Là bởi

[01:35:37] vì nó giống với cái mình thích và nó

[01:35:40] khác với cái mình ghét. Mà tại sao mình

[01:35:41] ghét cái đó? Là bởi vì cái đó nó giống

[01:35:43] với cái mình ghét và nó

[01:35:46] ngược lại cái mình thích. Có nghĩa là

[01:35:47] mình luôn luôn mà so sánh. Thì cái tâm

[01:35:50] thức của chúng sanh á nó luôn luôn cần

[01:35:51] đến một cái nền. Và tôi đã nói sáng giờ

[01:35:53] bà con còn nhớ không? Cái chuyện mà mình

[01:35:55] chế tác trần cảnh đó hoàn toàn nó dựa

[01:35:57] trên cái nền đúng không?

[01:35:58] Dạ. Thì ở đây muốn có được cái nền của

[01:36:00] sự tỉnh lặng thì muốn có được sự tỉnh

[01:36:02] lặng, muốn có muốn tô đậm cái cái cái

[01:36:05] chủ đề tỉnh lặng thì người ta phải có

[01:36:07] một cái phong, có một cái nền là cái nền

[01:36:08] gì là sự ồn ào. Có câu chuyện đó tôi rất

[01:36:11] là thích. Hoặc một câu chuyện nữa đó là

[01:36:13] trong một cái cuộc thi hội họa một hàng

[01:36:16] trăm thí sinh rớt hết cuối cùng còn là

[01:36:19] một một cặp thí sinh một nam một nữ

[01:36:24] mà cả hai người ngang sức ngang tài thì

[01:36:27] ban giáo khảo nhức đầu lắm không biết vì

[01:36:30] cái cặp này cặp một nam một nữ mà nó

[01:36:32] ngang tài không biết sao chấm thì cuối

[01:36:34] cùng thì họ để ý coi bây giờ cái này này

[01:36:37] cái này này do ý trời rồi thì nam một

[01:36:41] bên bên một phòng nữ một phòng thì cái

[01:36:43] cô cái cô nữ này cổ giỏi lắm cô thí sinh

[01:36:45] nữ giỏi lắm cổ vẽ nhanh mà c vẽ đẹp mà

[01:36:48] vẽ thật đến mức mà hoa mà c vẽ đó bướm

[01:36:52] nó đậu ong nó vờn c vẽ hay như vậy mà

[01:36:56] nhìn cái hoa đó người ta ngay cả cái mùi

[01:36:58] thơm của nó nữa nó thật quả đi. Thì c vẽ

[01:37:02] xong rồi c còn dư 15 phút. Vẽ hay như

[01:37:05] vậy mà còn dư 15 phút. Thì c nóng r tự

[01:37:08] cô biết thằng kia nó giỏi dữ lắm mà tại

[01:37:09] giờ này mà c còn thấy khối thuốc trong

[01:37:12] phòng nó bay ra chức nữa là nó còn đang

[01:37:14] nhức đầu lắm thì đàn bà mà cái gì với

[01:37:17] cái khoảng mà tò mò đó n vô địch võ lâm

[01:37:20] thì nàng chịu không nổi nàng mới địa địa

[01:37:22] nàng dờm ban giám khảo làm lơ cái nàng m

[01:37:24] men qua nàng nhìn anh chàng cái đang vẽ

[01:37:26] cái gì thì nàng vừa nhìn thấy xong nàng

[01:37:28] quay ra liền mặt nàng tái liền nàng nói

[01:37:30] với ban giám khảo em chịu thua bởi vì

[01:37:33] cái mà nàng nhìn thấy là gì là nàng vừa

[01:37:36] hé cái phòng nàng Nhìn á thì trong cái

[01:37:38] bức tranh mình đang vẽ dở gian á chính

[01:37:40] cái gương mặt của nàng đang đẩy cánh cửa

[01:37:42] đưa cái mặt vào. Hiểu

[01:37:45] hiểu tôi nói không? Tức là anh chàng kia

[01:37:47] biết trước là nàng sẽ đi qua nhìn mình

[01:37:49] mạnh vẽ chính xác đến mức mà nàng đẩy

[01:37:51] cửa vô nàng có cảm giác là mình soi

[01:37:53] gương hiểu không?

[01:37:58] Để làm chàng đi trước nàng một bước. Thì

[01:38:01] cái thiền đó là gì?

[01:38:03] Cái thiền đó là thấy nó như nó là là một

[01:38:06] chuyện mà thấy cả cái thấy đón đầu nữa.

[01:38:09] Trong kinh nói thế này hành giả chưa

[01:38:11] phải là thánh nhân. Hành giả chưa phải

[01:38:13] là thánh nhân. Hành giả ờ

[01:38:18] thấy danh sắc nó sanh diệt là hên xui

[01:38:20] thôi. Nhưng mà hành giả sẽ dĩ tin chắc

[01:38:23] tính tấn niềm trợ. Đầu tiên là cái niềm

[01:38:24] tin. Hành giả tin chắc là con đường mình

[01:38:26] đi là đúng. Hành giả tin chắc là mọi thứ

[01:38:29] ở đời là vô cả vô thường. Nhưng mà cái

[01:38:30] niềm tin nó dựa vào đâu? dựa vào những

[01:38:32] cái đã qua hồi nãy tôi xài chế đoán đầu

[01:38:35] các cái anh chà ảnh ảnh được cô ghi nẻ

[01:38:37] là anảnh c nhường cái giải nhất là bởi

[01:38:38] vì anảnh chặn đầu thì hành giả tiếng xứ

[01:38:40] là từ hôm qua từ năm ngoái, từ tháng

[01:38:45] trước từ tuần trước từ ngày hôm qua từ

[01:38:48] sáng đến giờ hành giả thấy rằng tất cả

[01:38:50] những cảm xúc dễ chịu khó chịu thiện ác

[01:38:54] buồn vui đến rồi mất đến rồi mất thì

[01:38:57] những cái sau có những cái hành giả

[01:38:58] không không có nhìn rõ hành giả vẫn tin

[01:39:00] chắc rằng nó cũng là như vậy. Hiểu tôi

[01:39:03] nói không? Dạ.

[01:39:05] Trong kinh ngài Maa ngài có bài mình một

[01:39:07] cách mà quán niệm tứ niệm quán niệm vô

[01:39:09] thường mà trong quay nghi đi là thế này.

[01:39:12] Trong từng quai nghi đi biết rõ mỗi bước

[01:39:15] chân đi cẩn trọng không nghĩ cái gì chỉ

[01:39:18] dồn hết cái tâm ý mình vào từng bước

[01:39:20] chân dở lên đạp. Dở chân lên bằng sự

[01:39:23] tỉnh thức và đạp x bằng sự tỉnh thức. Đi

[01:39:25] bằng tâm trạng của một người. Đi bằng

[01:39:28] tâm trạng của một người. Đi chân trần

[01:39:30] lên một cái vùng cỏ ban đêm mà mình

[01:39:32] không biết cái gì ở dưới. Có hiểu được

[01:39:35] cái này không

[01:39:36] hả?

[01:39:38] Đi kinh hành bằng tâm trạng của một

[01:39:40] người đi chân trần. Chân trần là chân

[01:39:43] cái lớp này hỏi mình dữ ghê.

[01:39:47] Cái tâm trạng người đi chân trần trên

[01:39:48] một cái vùng cỏ mà mình không biết cái

[01:39:50] gì bên dưới

[01:39:52] hoặc là bằng tâm trạng của một người thò

[01:39:54] tay vào một cái hóc tối ban đêm

[01:39:59] với kiếm đồ phan cái này còn cái này hay

[01:40:00] lắm nè. Trong kinh nói hành giả phải

[01:40:03] tranh thủ thời gian để tu học nó giống

[01:40:05] như mỗi người mình đi mò một móng đồ

[01:40:07] dưới nước vậy

[01:40:10] có hiểu không?

[01:40:11] Mình làm rớt một món đồ ở trên đất á

[01:40:15] thì mình có thể từ từ mình thông thả

[01:40:17] mình lụm

[01:40:19] chứ mình không có vội vã mà mà quơ vào.

[01:40:21] Nhưng mình đi tìm một món đồ dưới nước

[01:40:22] là mình phải vội vã quơ vào và khi chụp

[01:40:24] được nó rồi mình phải ngôi lên liền. Tại

[01:40:25] sao vậy?

[01:40:27] Hả?

[01:40:28] Đúng. Hành giả phải tranh thủ thời gian

[01:40:31] vì biết rằng cái khả năng mà mình bị qua

[01:40:33] đời rất là lớn. Hiểu không? hành giả

[01:40:38] phải tranh thủ hoặc giống như trong kinh

[01:40:39] nói là hành giả phải tu tập giống như

[01:40:41] lửa mình nó chái trên đầu còn Việt Nam

[01:40:43] mình hã cái gì gấp thì giống như nước

[01:40:44] sôi chế vô chế vô đầu gói tôi nói lại

[01:40:47] lần nữa.

[01:40:49] An lạc hay đau khổ giải thoát hay sanh

[01:40:52] tử nó nằm ở chỗ là ta tập chú ta chú ý

[01:40:56] vào cái điểm gì đúng hay sai?

[01:40:58] Đúng.

[01:41:00] Cái bức tranh hồi nãy cái bức tranh mà

[01:41:01] thác đổ ầm ầm ầm bụi nước văn tung tóe

[01:41:04] tùy người mà nhìn vào thấy ồn hay là

[01:41:07] thấy tỉnh lặng đúng không?

[01:41:09] Có người lấy cái ồn đó làm cái nền

[01:41:12] để thấy sự tỉnh lặng rõ.

[01:41:15] Còn cái người nhìn vào sự tỉnh lặng nhìn

[01:41:17] ổ chim á để thấy ra cái ồn của cái thác

[01:41:19] đúng không?

[01:41:21] Bức tranh đó có hai góc nhìn nha. Có

[01:41:23] người họ nhìn cái ổ chim á để họ thấy

[01:41:25] cái thác nó ồn. Mà có người nhìn cái ồn

[01:41:28] của thác á để mà thấy ra cái sự tỉnh

[01:41:31] lặng của của ổ chim. Hiểu không ta? Thì

[01:41:34] tứ niệm sứ là nằm ngay chóc cái chỗ đó.

[01:41:39] Thay vì mình nhìn cái vỏ ngoài của hiện

[01:41:41] tượng thì mình tập trú vào cái lỗi trong

[01:41:44] của bản thể.

[01:41:49] Chưa hết.

[01:41:51] Khi mình muốn nhìn cái mặt gương thì

[01:41:53] mình sẽ không thấy mặt mình. Và khi mình

[01:41:56] muốn nhìn cái mặt mình, mình không thấy

[01:41:57] mặt gương. Có phải nãy giờ tôi đi các

[01:41:59] bạn vị có thử cái đó không?

[01:42:01] Nó lạ lắm. Tôi không có thường soi gương

[01:42:03] nhưng mà tôi biết cái chuyện đó thật có

[01:42:05] thiệt. Hiểu hả? Như như là mình nói ủa

[01:42:09] sao bữa nay cái gư nó mờ dữ vậy ta? Thì

[01:42:11] khi mình nói nó mờ vậy ta là cái mặt

[01:42:12] mình coi như mất tiêu.

[01:42:13] Dạ.

[01:42:14] Phải không ta?

[01:42:14] Dạ.

[01:42:15] Hoặc là cái gư nãy ai làm rớt mà nó xước

[01:42:18] nó mẻ rồi ta. Thì lúc đó mình không có

[01:42:21] thấy mặt mình

[01:42:22] phải không ta?

[01:42:23] Nhưng mà khi mình muốn coi cái mặt mình

[01:42:25] bữa nay nó nó sao đó thì lúc đó mình

[01:42:27] không thấy mặt gương

[01:42:28] thì tu tứ nm xứ rồi nó nó lắc léo là

[01:42:30] ngay chỗ đó. Anh chú ý cái gì anh thấy

[01:42:33] cái đó mà tùy vào cái chuyện anh thấy

[01:42:36] cái gì mà ông được an lạc hay là đau khổ

[01:42:38] có tin vậy đó không?

[01:42:41] Tin vào tùy vào cái chuyện đó. Chế tác

[01:42:43] trần cảnh là như vậy đó. Ừ hư. Chế tác

[01:42:47] trần cảnh. Và ở trong kinh nói có rất là

[01:42:50] nhiều lần Đức Phật ngài và chư thánh đệ

[01:42:53] tử khi mà cảm thấy cái cơ thể mỏi mệt

[01:42:56] các ngài là phiền não là hết rồi nhưng

[01:42:58] mà cơ thể mệt mỏi các ngài cần nghỉ ngơi

[01:43:00] đó các ngài không có cần mà phải đi đến

[01:43:02] một cái nơi xa xôi nào đó như mình các

[01:43:04] ngài tìm v một góc nào đó các ngài an

[01:43:06] trú trong một cái lội định gọi là vô

[01:43:07] tướng tâm định giải thoát mà mình nghe

[01:43:10] nó gây gớm thật ra vô tướng là gì là các

[01:43:12] ngài quay lại tướng niệm xứ đắc a la hán

[01:43:14] rồi nhưng mà v tướng niệm xứ là cái gì

[01:43:16] biết rõ rằng Ở đây chỉ có gió đang đi

[01:43:20] vào và gió đi ra. Không có hơi thở ra

[01:43:22] không thở vào mà chỉ có gió nè. Chỉ có

[01:43:24] gió đâ chỉ đằng đi đằng cái gió sanh và

[01:43:25] diệt. Và chung quanh ngài âm thanh hình

[01:43:29] ảnh gì cái đó chỉ toàn là chóp tắt chớp

[01:43:31] tắc chỉ toàn danh và sắc chỉ còn vô

[01:43:34] thường khổ vô ngã. Ở đó không có người

[01:43:36] nào đáng để đi tế độ hết. Thì bắt đầu có

[01:43:40] nghĩ đến chuyện đi độ xanh là bắt đầu nó

[01:43:41] đổ mồ hôi rồi. B độ xanh mà gặp cái đám

[01:43:44] này nó đã ra nhất 1 lít mồ hôi. Nhưng mà

[01:43:48] khi cần nghỉ ngơi thì chỉ nhìn đây là

[01:43:51] nguyên cái đám chớp tắt chớp tắt nguyên

[01:43:52] một nguyên cái rổ toàn là bóng đèn led

[01:43:54] không biết bóng đèn led không?

[01:43:56] Bóng đèn led mà mà bị ở cái chỗ mà bị

[01:43:58] yếu điện ấ chớp tặt chớp tặt chập tặc.

[01:44:01] Thì lúc đó rất là nhẹ nhàng. Thì cái

[01:44:04] nghệ thuật sống là gì? là người Nhật có

[01:44:07] thể nó là một trong những bậc thầy của

[01:44:09] thế giới về nghệ thuật sống. Các vị có

[01:44:11] biết là người Nhật sống rất là vội này

[01:44:13] có biết cái gì đó không?

[01:44:15] Nhưng mà chúng ta phải biết một chuyện

[01:44:16] nữa, người Nhật sống rất là vội và với

[01:44:18] cái vội vã đó sao để nhị thí chiến trên

[01:44:21] cái đống tro tàn của chiến tranh người

[01:44:23] Nhật đã xây dựng nên một cái đế chế một

[01:44:25] cường quốc về thương mại và là một cái

[01:44:27] đầu tàu của châu Á thậm chí của thế

[01:44:29] giới. Nhưng có một chuyện trong cái dịp

[01:44:32] sống vội vã hấp tấp đó người Nhật biết

[01:44:36] vẽ cái bức tranh

[01:44:38] dòng thác và tổ chim là sao? Người Nhật

[01:44:41] là tổ sư của bonsai. Quý vị có biết

[01:44:43] không?

[01:44:45] Bonsai là tiếng âm chứ tiếng Bai là

[01:44:48] tiếng Nhật họ dùng để họ đọc cái chữ bồn

[01:44:51] tài. Bồn là cái chậu tài là trồng. Bồn

[01:44:55] tài là trồng trong chậu

[01:44:58] giống như quắc du là một loại bò thích

[01:45:00] là thật là ngon. Quắc du quắc du tức là

[01:45:02] ngư là ngưu nhục rồi thịt bò chứ có gì

[01:45:04] hết. Giống như chữ rượu vodka của nghe.

[01:45:08] Mình nói rượu vodka thật ra vodka có

[01:45:10] nghĩa là nước.

[01:45:13] Chữ Voda, tiếng Nga voda là nước. Tiếng

[01:45:15] Pali á UA là nước. Tiếng Nga Pali là Uda

[01:45:19] là nước. Tiếng Nga Voda là nước. Thì từ

[01:45:22] chữ Voda nó đẻ ra cái chữ VCA

[01:45:25] chứ có v ghi gớm hết. Thì người Nhật ấ

[01:45:28] họ là vua của đời sống tỉnh Lặc. Ngay

[01:45:31] trong phố Tokyo ồn ào náo nhiệt và chật

[01:45:34] chọi như vậy. Họ vẫn tranh thủ họ làm

[01:45:36] những cái vườn vườn vườn vườn thiền 2 m

[01:45:39] vuông. Các vị có tin không?

[01:45:43] chỉ bằng cái mâm ăn của mình thôi. Ở

[01:45:45] trong đó cũng có cũng có cát rồi cũng có

[01:45:47] cái bù cào nhỏ xíu nhỏ hơn cái lượt của

[01:45:49] mình á. Họ cào cát rồi trong đó có mấy

[01:45:52] hòn đá, mấy hòn sỏi họ để lên đó. Và khi

[01:45:54] họ nhìn vào đó họ thấy cả một vườn cả

[01:45:56] mấy ngàn mét vuông vậy người Nhật. Và họ

[01:45:59] có thể thu gọn thiên nhiên trong một cái

[01:46:00] chậu cây rất là nhỏ. Và sáng nay tôi

[01:46:03] muốn nói trước khi mà nghỉ ăn cơm tôi có

[01:46:05] nói đến các vị hai hình ảnh mà tôi đặc

[01:46:08] biệt là muốn gửi đến các vị trong cái

[01:46:09] bài nói sẵn đó là khi nói đến người Nhật

[01:46:11] á hồi nãy tôi muốn nói chuyện b sai

[01:46:13] nhưng mà tại tôi phải đi dắt qua bên cái

[01:46:15] vụ thác

[01:46:21] chúng ta có hai cách trồng cây. Một là

[01:46:24] trồng cây ngoài đất

[01:46:26] để thực hiện để để làm để trồng rừng hay

[01:46:29] là để làm một khu vườn. Nhưng mà chúng

[01:46:31] ta có một cái cách trồng cây nữa đó là

[01:46:33] trong điều kiện không có đất thì mình

[01:46:34] vẫn trồng cây bằng

[01:46:36] bằng cái chậu. Bên bên bên Âu Mỹ tôi còn

[01:46:40] biết chuyện nữa là cái cái củ khoai lang

[01:46:43] á bên Thụy Sĩ không có trồng được nhưng

[01:46:45] mà bên Ý t bên t Nha nó bên Pháp miền

[01:46:47] Nam Pháp nó ấm người ta trồng khoa lan

[01:46:49] mà người thị sĩ mà họ thèm mà cây cảnh

[01:46:52] của họ làm sao họ lấy cái củ khoai lang

[01:46:53] họ rửa sạch cái họ bỏ vô cái ly nước

[01:46:55] dạ

[01:46:56] có biết cái đó không

[01:46:57] biết

[01:46:57] nó đẹp tưởng không đẹp ai ngờ đẹp không

[01:47:00] tưởng

[01:47:02] nghèo vậy đó cái củ khoai lang lựa củ

[01:47:04] nào có cái dáng hơi thấy hơi lạ lạ đó

[01:47:07] rửa cho sạch xong rồi bắt đầu phải chế

[01:47:09] vô nửa ly nước cho nó vô.

[01:47:11] Tại sao tôi lại đem nói đến chuyện đó?

[01:47:13] Có nghĩa là người hành giả thật sự họ có

[01:47:15] thể tạo họ có thể chế tác ra cái khung

[01:47:17] trời yên tĩnh cho họ ở bất cứ không gian

[01:47:19] thời gian nào, bất cứ điều kiện hoàn

[01:47:20] cảnh nào. Xong chưa? Xong chưa? Người có

[01:47:25] tu tập thì chỉ cần một cái góc bên nhỏ

[01:47:27] một ly nước họ đã có một góc vườn trong

[01:47:29] mình rồi. Hiểu không? Nhưng có một điều

[01:47:32] hình ảnh thứ hai mà tôi muốn đặc biệt

[01:47:33] chú ý đến các vị. Hình ảnh thứ hai là

[01:47:35] gì? Là con nhím.

[01:47:40] Con nhím nó là một thế giới lẻ lo nhất

[01:47:42] trên hành tinh này. Quý vị có biết

[01:47:43] không? Một là con nhím, hai là cây xương

[01:47:46] rồng.

[01:47:48] Nhưng mà cây xương rồng tại sao tôi

[01:47:49] không có kể là bởi vì cây xương rồng thỏ

[01:47:50] nó có những cây xương rồng nó có trái

[01:47:52] mình hái mình ăn được. Khi tôi về Cali á

[01:47:55] tôi ở trên ngọn đòi Orange Orange Farm

[01:47:58] trên đó Phật tử mỗi sáng họ rủ tôi đi bộ

[01:48:01] trên đó họ dắt tôi đi hái cái trái xiên

[01:48:03] rồng trên đó để mà ăn. Trái xiên rồng ăn

[01:48:04] rất là ngon. Và bà con nghe bà con tưởng

[01:48:06] tôi khùng không phải cây thanh long thật

[01:48:09] ra là một loại xương rồng bà con có biết

[01:48:10] không?

[01:48:12] Cho nên cho nên bà con bà con mà ăn xiên

[01:48:15] rồng á không ăn thanh long á thì được mà

[01:48:18] nghe ta ăn xiên rồng bà con lại nghĩ

[01:48:20] người ta khùng mà chắc đó đói quá nó ăn

[01:48:22] thật ra cái cái trái thanh long nó chính

[01:48:24] là một cái loại xiên rồng không không có

[01:48:25] gai thôi hoặc có hình như có mà ít phải

[01:48:27] không

[01:48:29] thì tôi đang nói chuyện khác tại sao

[01:48:30] hình ảnh cô đơn tôi không nói cây xương

[01:48:32] rồng mà tôi nói đến con nhím bởi vì cây

[01:48:34] xương trồng ít ra nó cũng còn cái lý do

[01:48:35] để người ta tiếp cận nữa còn nhím thì

[01:48:37] không

[01:48:40] một người Biết chơi bonsai thì một cái

[01:48:43] chậu cây nhỏ xíu cũng trở thành một

[01:48:45] phương trời rộng. Còn khi mà mình sống

[01:48:48] bằng tâm hồn của một con nhím thì mình

[01:48:50] không sáp lại ai được hết. Trên đời này

[01:48:52] có một thứ động vật duy nhất

[01:48:55] mà đi đến đâu cũng được người ta vỗ tay.

[01:48:57] Đó là con mũi.

[01:49:00] Và một loại động vật duy nhất không bao

[01:49:03] giờ tỏa tình được với ai bằng cách ôm đó

[01:49:05] là con.

[01:49:06] Con nhiễm.

[01:49:10] Hiểu không ta? Đầu nhím

[01:49:16] t tại sao được? Tại sao mà không nó

[01:49:17] không nó ôm con sư tử nó nó ôm choàn

[01:49:20] nhau được phải không? Có thấy không?

[01:49:21] Sư tử mẹ, sư tử con trăng nó quấn nhau

[01:49:24] được. Con chó, con mèo, con người, con

[01:49:27] chuột con con gì cũng có thể áo yếm nh

[01:49:30] con nhím thì không. Là vì sao? Vì tự

[01:49:32] thân nó đã tự tạo một cái tự thân nó có

[01:49:34] một cái rạo cản để mà kình chống mọi sự

[01:49:37] tương tác.

[01:49:39] Hiểu không ta? Bản thân nó là một sự mâu

[01:49:41] thuẫn, một sự đối phó với mọi tương tác.

[01:49:44] Tôi nói tiếng Việt có có khó hiểu không?

[01:49:46] Tự thân nó là một sự kình chống, tự thân

[01:49:48] nó là một sự mâu thuẫn cho nên không ai

[01:49:50] sáp lại nó được. Mình tu như thế nào đó

[01:49:52] mà mình trở thành một óc đảo cô đơn. Ốc

[01:49:54] đảo đó không cần phải nằm giữa sa mạc,

[01:49:56] không cần nằm ngoài đại dương mà chỉ cần

[01:50:00] mình không có cái gì để chia sẻ và cảm

[01:50:02] thông thì tự nhiên là mình thành con

[01:50:04] nhiếm ngay. Nghe kịp không? Trong khi đó

[01:50:06] nếu mình có một tâm hồn cao rộng á thì

[01:50:08] dòng nhỏ xíu như một cái cây bonsai thì

[01:50:11] người ta nhìn v mình á người ta thấy ra

[01:50:12] cả một khu vườn không biết có ai ở đây

[01:50:14] ai chơi bonsai m nó hiểu tôi nói cái gì

[01:50:16] và ở đây vị nào mà có mê tranh thủy mặt

[01:50:18] thủy mặt chỉ cần một cái trang vở học

[01:50:21] sinh thôi vài nét trên đó mình sẽ có

[01:50:23] được mấy ngàn

[01:50:25] mấy ngàn mét vuông của một mặt hồ các vị

[01:50:27] tin gì đó không

[01:50:29] hả một cái một cái trang giấy học sinh đ

[01:50:32] một trang một tờ giấy a4 đ ai chơi

[01:50:34] computer hết đó một tờ giấy Cái A4 mà

[01:50:35] chỉ cần vài cái khoảng chừng bốn nét vẽ

[01:50:37] là nó ra mấy ngàn mét vuông của một mặt

[01:50:40] hồ. Hiểu

[01:50:44] từ một trang giấy mà nó ra tới mấy ngàn

[01:50:46] mét. Trong khi một con nhím nó nặng cũng

[01:50:49] từ 3 tới 5 kg mà suốt đời nó chỉ 3 tới 5

[01:50:52] kg. Nhìn nó người ta không có nghĩ ra

[01:50:53] một không gian nào hơn hết. Có hiểu có

[01:50:55] khác đó không? Tùy kiểu tu của mình. Tùy

[01:50:58] kiểu tu của mình mà mình là con nhím hay

[01:51:00] là cái b sai

[01:51:02] thì nó gọi là gì? Là chế tác trần cảnh.

[01:51:05] chế t cảnh mỗi khi người ta nhìn thấy

[01:51:07] mình á là người ta ớn người ta ngán thì

[01:51:10] đó lúc mình đã tự thân mình là một con

[01:51:11] nhím và một chuyện nữa hành giả tứ niệm

[01:51:14] xứ là cái người nhìn xuyên thấu mọi sự

[01:51:16] thật hồi nãy giờ tôi đang nói với người

[01:51:18] không có tu bây giờ đang nói người tu nè

[01:51:19] hành giả tứ niệm xứ người không tu tứ

[01:51:21] niệm xứ á thì nhìn thấy cái cây bonsai

[01:51:24] đó nó là một gợi ý lớn

[01:51:28] mở ra một khung trời mênh mông nếu mà họ

[01:51:31] là người mê cai nhưng mà giả tướng niệm

[01:51:33] xứ thì không Giá giả tứ đệm xứ sang hơn

[01:51:36] cái người không tu tứ đệm xứ chỗ nào?

[01:51:37] Khi vị đó cần thì vị đó có cái thấy

[01:51:39] giống như người bình thường phải không

[01:51:41] ta? Mà khi không cần thì vị chỉ thấy nó

[01:51:43] là một góc cây nhỏ xíu mà thậm chí gốc

[01:51:45] cây nó bị tật nguyền nữa đúng không? Vì

[01:51:48] cái vị tu đức xứ thế giới họ rộng hơn là

[01:51:49] bởi vì họ có tới hai cách nhìn cách nhìn

[01:51:51] bản thể và cách nhìn hiện tượng. Có hiểu

[01:51:53] tụ nó không? Dạ.

[01:51:54] Đó nhìn để thương. Nhìn để thương và

[01:51:58] nhìn để tùy hỷ. Các vị có hiểu tôi nói

[01:51:59] không? Bất cứ ai trên đời này mình cũng

[01:52:02] có thể nhìn bà họ bằng cả cái nhìn từ bi

[01:52:05] và trí tuệ được hết. Cái nhìn trí tuệ là

[01:52:07] sao? Là mình nhìn mình biết rằng đây là

[01:52:09] một khối tổng hợp của các điều kiện.

[01:52:12] Ở đây không có gì để mình thương và ghét

[01:52:14] hết. Đây là cách nhìn bằng

[01:52:17] trí tuệ. Còn cách nhìn bằng từ bi là

[01:52:19] sao? Các vị có nghe định nghĩa về từ bi

[01:52:21] chưa? Ta

[01:52:22] tôi nghi quá.

[01:52:25] Từ là mong cho người ta được sống với

[01:52:28] nhân lành quả lành.

[01:52:30] Tức là mong cho người ta sống thiện và

[01:52:32] được vui vẻ. Còn bi là mong cho người ta

[01:52:36] đừng có sống ác và đừng có bị đau khổ.

[01:52:39] Hỷ là vui khi thấy người ta sống thiện

[01:52:43] và được vui vẻ. Và xả là trạng thái bình

[01:52:47] thản khi không thể can thiệp sâu vào đời

[01:52:52] nhau. Có hiểu không? Biết rằng ai cũng

[01:52:55] có một cái nghiệp riêng nhưng mà nên nhớ

[01:52:57] cái xả này nè nó rất là khác với cái máu

[01:53:00] lạnh nha. Có một người nói với tôi sao

[01:53:03] càng tu con càng thấy con tàn nhẫn bởi

[01:53:05] vì thời xưa con đi đường thấy người ta

[01:53:07] té xe con thấy con đỡ còn bây giờ con

[01:53:09] thấy người ta xe con nghĩ kệ nó đến cái

[01:53:10] nghiệp riêng của nó.

[01:53:13] Mình càng tu mình càng tàn nhẫn đúng

[01:53:16] không ta? Không phải nha. Cái tâm xả này

[01:53:20] nó chỉ là xả vô lượng tâm. Khi nào mà

[01:53:24] cái người đó đầy ấp từ bi hỷ. Hiểu

[01:53:27] không?

[01:53:28] Thì trong kinh ví dụ thế này, chỉ có

[01:53:31] người mẹ mới có xả tâm với con. Ví dụ

[01:53:33] thôi nha. Hoặc là hành giả mà tu tập á,

[01:53:36] chỉ có người mẹ và hành giả tu tập mới

[01:53:38] tâm xả là sao? Bà mẹ thấy con được cái

[01:53:40] gì mẹ vui, thấy con cái gì mẹ bị cái gì

[01:53:43] thì mẹ buồn, mẹ khổ, mẹ chia sẻ, mẹ trắc

[01:53:46] ẩn, mẹ động lòng đúng không? Nhưng mà

[01:53:47] khi không can thiệp được thì cái sự mà

[01:53:50] bó tay của mẹ đó nó không phải là máu

[01:53:52] lạnh mà bởi vì bà biết rằng bà đã tận

[01:53:56] lực. Hiểu không? Thì cái cái chuyện mà

[01:53:59] bà ngồi yên đó cái đó gọi là xả tâm của

[01:54:01] bà mẹ. Trong khi mình á là cái người đó

[01:54:03] mình vốn không thương không ghét mà mình

[01:54:06] họ được cái gì mình cũng không vui, họ

[01:54:07] bị gì mình cũng không có xót. Rồi giờ

[01:54:09] mình nhìn họ lòng mình lãnh ngắc mình

[01:54:10] tưởng nó là xả là không phải xả dao xả

[01:54:13] búa chứ không phải là xả lượng tâm. Nghe

[01:54:14] kịp không? Ừ. Cho nên chúng ta có hai

[01:54:17] cách nhìn về thế giới. Một là nhìn bằng

[01:54:19] trí tuệ và cách thứ hai là nhìn bằng từ

[01:54:21] từ bi thì nên cẩn thận cái đó. Và hành

[01:54:24] giả tính xứ nhớ như thế này.

[01:54:30] Gom hết Phật pháp lại đó có thể nói Phật

[01:54:32] pháp còn lại hai cách nhìn. Một là cách

[01:54:35] nhìn bằng từ bi và cách nhìn bằng trí

[01:54:37] tuệ. Trong cách nhìn từ bi không nghe

[01:54:40] cho kỹ nè. Cách nhìn bằng từ bi là không

[01:54:43] thấy ra được cái người nào để mình ghét.

[01:54:47] Xong chưa?

[01:54:50] Phải nghe kịp không? Cái bước đầu của

[01:54:52] người tu Phật á là không thấy không tìm

[01:54:54] được cái người nào để mình ghét. Thấy

[01:54:56] trên thế giới này nó chỉ có hai hạng

[01:54:58] thôi. Đứa nào tốt thì đứa đó dễ thương

[01:55:01] mà đứa nào xấu đứa đó là đứa đáng

[01:55:03] thương. Mà đời này chỉ có hai hạng tốt

[01:55:05] xấu phải không ta? Thì đứa nào mà tánh

[01:55:07] nó xấu quá tệ đó thì đứa đó đứa đáng

[01:55:09] thương. Còn đứa nào tánh nó tốt thiệt là

[01:55:11] tốt thì đứa đó là đứa dễ thương. Cho nên

[01:55:14] cái nhìn đầu tiên, cái nhìn từ bi là

[01:55:16] sao? Là không tìm ra người nào để mình

[01:55:18] ghét. Nhưng mà qu tới cái nhìn trí tuệ

[01:55:20] là sao? Không tìm ra người nào để mình

[01:55:23] dính mắt.

[01:55:25] Hải này khác hay giống ta

[01:55:27] hả? Khác

[01:55:29] khác hết.

[01:55:31] Nhìn bằng từ bi là không nhìn ra đứa

[01:55:32] nào, không tìm được đứa nào để mình

[01:55:34] ghét. Và nhìn mình tr lý tuệ là mình

[01:55:36] không môi ra được đứa nào để mình dính

[01:55:37] mắt. Thì các vị có đồng ý với tôi nếu

[01:55:39] mình sống bằng hai cái này mình nghe nhẹ

[01:55:41] phải không ta? Vì sao vậy? Vì hạnh phúc

[01:55:44] và đau khổ nó giống nhau ở một điểm là

[01:55:47] cả hai đều đến từ hay nguồn có và không

[01:55:50] phải không ta?

[01:55:51] Người không biết đạo mình hạnh phúc là

[01:55:53] vì mình có cái này có cái kia trên tay.

[01:55:57] Nhưng mà người biết đạo á thì họ cái

[01:55:59] hạnh cái sự an lạc của người biết đạo là

[01:56:01] không có ngày xưa là mình xa được cái

[01:56:04] người mình ghét gần được người mình

[01:56:05] thích đó là an lạc là hạnh phúc. Tới lúc

[01:56:07] mình biết đạo rồi cái hạnh phúc nó không

[01:56:08] phải là xa được cái ghét gần được cái

[01:56:10] thương mà là không còn chỗ thương không

[01:56:13] còn chỗ ghét nữa. Cái này cái an lạc này

[01:56:16] nó chắc ăn hơn cái lạc kia phải không

[01:56:17] ta?

[01:56:18] Dạ.

[01:56:18] Có thấy chắc ăn không?

[01:56:19] Dạ

[01:56:19] hiểu hả?

[01:56:21] Khi mình không có từ bi á thì mình mới

[01:56:23] thấy có cái người để mình ghét. Và khi

[01:56:25] không có trí tuệ thì mình mới moi ra

[01:56:27] được cái kẻ để mình thương đúng không?

[01:56:29] Nhưng mà bây giờ khi mình có được từ bi

[01:56:31] thì mình không tìm ra cái mình ghét là

[01:56:32] thấy mình cắt hết nửa cái khổ rồi đó.

[01:56:34] Mình có thêm trí tuệ nữa. Mình không tìm

[01:56:35] ra được cái người để mà mình dính mắt vậ

[01:56:37] mình cắt luôn nửa cái cái khổ n mình vậy

[01:56:40] là mình an lạc. Hiểu chưa? Mà an lạc lúc

[01:56:41] này đó nó không phải là do mình né được

[01:56:44] cái mình ghét và có được đứa mình thương

[01:56:46] phải mà mình an lạc là vì

[01:56:49] không còn cái gì để dính và không còn

[01:56:51] cái gì để bị sóc. Hiểu

[01:56:54] và trong mắt mình không còn có cái đứa

[01:56:56] nào là con nhím nữa mặc dù nó một bầy

[01:56:58] ngồi ở đây

[01:57:03] một bầy ngồiở đây nè nhưng mà trẫm vô

[01:57:06] trẫm làm như không thấy. Trẫm vẫn vào và

[01:57:08] đúng giờ trẫm dạy cho đàn nhiếm rồi trẫm

[01:57:10] đi chiều nay là trẫm không còn thấy

[01:57:13] nhiếm nữa. Thí dụ như vậy

[01:57:17] vậy nhưng mà cái này nhiều cái hay lắm.

[01:57:20] Kinh nói nhiều cái đặc biệt lắm. Chúng

[01:57:23] sanh khi chưa chứng thánh thì luôn luôn

[01:57:25] có rất là nhiều vị biệt. Nghe kịp không?

[01:57:28] Dạ.

[01:57:29] Hiểu không coi? Có biết vị biệt không?

[01:57:31] Dạ.

[01:57:31] Nghe cho kỹ nè. Vị biệt là khác nhau

[01:57:34] phải không?

[01:57:35] Trong một cái nhìn của người tu học,

[01:57:39] sự dĩ biệt đối với họ chỉ là

[01:57:42] họ dịch cái dị biệt họ dịch là phong

[01:57:44] phú.

[01:57:47] Còn người không có tu á dị biệt là sự

[01:57:50] chia rẽ, manh múngn và bè đảng.

[01:57:54] Khác hay giống.

[01:57:56] Đúng là cái này vạch áo lên xâm m cái

[01:57:57] này nè. Cái đứa nó có tu đó nhìn mấy cái

[01:57:59] khác á gọi là thế giới phong phú quá.

[01:58:02] Ngay cả đức Phật nhìn thế giới mỗi đứa

[01:58:04] kiểu ngài chỉ nói tụi nó phong phú hết.

[01:58:06] Còn mình thì sao? Kiếm trong cái đám vị

[01:58:10] biển mình coi cái nào hợp mình chung vô

[01:58:11] có nào khác mình trượt chém

[01:58:14] có đúng không? Ném đá và chà xát dày dò

[01:58:17] làm tổn thương xúc phạm phải không ta?

[01:58:20] Xóa sổ từ từ khước kinh chống trốn chạy.

[01:58:23] Có nghĩa là cũng cái vị biệt đó mà mình

[01:58:25] nghe một lô động từ là mình thấy nổi da

[01:58:27] gà rồi đó. Thấy máu và lệ và mồ hôi đúng

[01:58:30] không? Nhưng mà Đức Phật thì không.

[01:58:32] Trong cái nhìn tuệ giác sự mọi cái vị

[01:58:35] biệt trong đời đó ngài ngài chỉ quy

[01:58:37] thành một chữ rất là dễ thương đó là

[01:58:38] phong phú thế.

[01:58:41] Phong phú thế hiểu.

[01:58:46] Ở một cái trình độ tu chứng người ta

[01:58:49] không gọi là thấp mà ta chỉ nói là nó

[01:58:50] không được cao.

[01:58:53] Hiểu không ta?

[01:58:53] Dạ hiểu.

[01:58:55] Người ta trong mắt người tu chứng khi

[01:58:57] cần họ không gọi là xấu mà họ gọi là nó

[01:58:59] không có đẹp phải không?

[01:59:02] Khi cần thì họ chứ họ không gọi nó là

[01:59:03] hôi thối mà họ gọi nó là nó không có

[01:59:05] thơm nó tình hình nó khác phải không ta?

[01:59:09] Còn phàm phu mình á là mình ra quá nhiều

[01:59:12] chữ cái từ điển phàm phu nó dày dữ lắm.

[01:59:14] Tự điển thánh nhân á thánh nhân gần như

[01:59:16] không có từ điển thì thánh nhân chỉ có

[01:59:17] một trang là có ai kêu từ điển một trang

[01:59:19] bao giờ có phải không ta? Thánh nhân

[01:59:21] không có tự điển vì thánh nhân chỉ có

[01:59:23] một trang thôi.

[01:59:25] Còn phàm phu là đứa nào cũng là một bộ

[01:59:27] tự điển 50 cuốn mà trong đó toàn là chữ

[01:59:29] tầm bậy không vị có hiểu tôi nói không?

[01:59:32] Mình khổ là vì mình có quá nhiều từ ngữ

[01:59:34] và có quá nhiều khái niệm. Bây giờ quay

[01:59:36] trở lại. Thế giới có hai góc nhìn, góc

[01:59:38] nhìn bản thể và góc nhìn hiện tượng.

[01:59:40] Đúng không? Thì cái từ chuyên môn của

[01:59:42] nhà Phật á gọi cái hiện tượng nó là gì?

[01:59:43] Là chế định, là thi là tục đế, là biến

[01:59:47] kế sả chấp. Đây ai dân ăn tà hữu nghe

[01:59:49] mấy chữ này hiểu không ta?

[01:59:51] Đấm đấm rau muống đấm nước mắm chắ không

[01:59:53] hiểu n. Còn cái bên chân đế nó là đệ

[01:59:57] nhất nghĩa đế, đệ tứ tất đàn.

[02:00:02] Hiểu rồi đó ghê mấy chữ đó biết không?

[02:00:04] Rồi

[02:00:05] nó là cái bản thể rốt ráo không thể chẻ

[02:00:07] được nữa. Chân đế là sao? là cái bản thể

[02:00:10] rốt ráo triệt để ở không gian thời gian

[02:00:13] nào mọi thứ nó cũng phải được hiểu như

[02:00:15] vậy. Ở đâu thì đất là cũng là cứng mềm,

[02:00:18] mịnh nhám và nặng nhẹ. Ở không gian thời

[02:00:21] gian nào từ ba đời mườ phương thì nước

[02:00:25] là luôn luôn tan chảy ngưng tụ và kết

[02:00:26] dính. Ở không gian mà thời gian nào thì

[02:00:29] lửa chỉ là các thứ nhiệt độ nóng lạnh.

[02:00:31] Và ở không gian thời gian nào thì nước

[02:00:33] chỉ là cái trạng thái xô đẩy, xê dịch và

[02:00:36] áp suất.

[02:00:38] Đ tứ đại ở đâu cũng vậy nhưng mà qua tế

[02:00:41] mà cái ông tục đế bà mập nè ông qua ông

[02:00:42] hiện tượng nè nước sông nước biển nước

[02:00:46] hồ nước suối nước mắt và các thứ nước

[02:00:49] khác không tiện gọi tên

[02:00:53] dễ sợ chứ chỉ riêng cái khoảng nước thôi

[02:00:55] đó còn cái nước mà uống được thì các vị

[02:00:57] biết một cuốn dày như này nước súp nước

[02:01:00] chanh nước cam nước la hiểu khôngạ

[02:01:03] đấy

[02:01:04] cho nên á cái nước Chỉ khi vạn vật mình

[02:01:08] nhìn nó qua khía cạnh chân đế đó thì cái

[02:01:10] lòng tự chỉ riêng thấy nó đơn giản là

[02:01:12] lòng nó đã lắng rồi phải không ta? Thấy

[02:01:14] nó đơn giản là lòng nó đã lắng nhưng mà

[02:01:16] khi mình thấy nó rắc rối rồi là lòng nó

[02:01:17] đã rối rồi.

[02:01:20] Nó rối.

[02:01:22] Thay vì mình chỉ nghĩ đơn giản đâ là

[02:01:23] Phật tử đế học đạo thì nó khác. C n này

[02:01:25] mình chia ra nam riêng, nữ riêng, đứa

[02:01:27] này học giỏi, đứa kia học dở, đứa này

[02:01:29] đến học bằng chân tâm, đứa kia là cơ sở

[02:01:31] quần chúng cài cắm núp lùm, ném đá hại

[02:01:35] bạn thì tự nhiên khi mà tôi che như vậy

[02:01:37] tự nhiên cái lòng tôi nó mệt. Quý vị

[02:01:38] biết không? Thay vì mình chỉ nghĩ đơn

[02:01:39] giản ờ đây là bầy nhím xong

[02:01:43] mình ghét nguyên đám mình cứ quơ đũa cả

[02:01:45] nấm cho lòng nó nhẹ còn không là mình

[02:01:47] nói đây là một đám ngoan đạo xong. Dễ

[02:01:49] không? Cái gì mình gom gọn là nó rất là

[02:01:51] dễ. Còn nếu mà mình nhắm mà mình không

[02:01:53] muốn đơn giản mà muốn rắc rối thì mình

[02:01:55] phải học Đức Phật. Trong cái vị biệt của

[02:01:57] chúng sanh ngài dùng cái một ngài có một

[02:01:58] cái chữ rất là hay phong phú.

[02:02:01] Na na xong

[02:02:04] Đức Phật kí có chữ Nana thôi. Nana là

[02:02:06] various

[02:02:08] chứ ngài không có phân biệt để mà ghét

[02:02:10] như mình chỉ cách nhìn nó thôi. Và cái

[02:02:13] này bước quan trọng nè. tùy thuộc vào

[02:02:15] cái nền tảng tâm thức nhiều đời, tùy

[02:02:18] thuộc vào cái nền tảng giáo dục, bối

[02:02:20] cảnh xã hội, văn hóa, chính trị, tài

[02:02:22] chánh, sức khỏe, tùy thuộc vào một cái

[02:02:24] nền đó mình có cái cách chế tác trần

[02:02:26] cảnh và cái trần cảnh mà được chế tác đó

[02:02:30] lại là cái nền cho một lô những cái kiểu

[02:02:33] chế tác khác. Cho nên càng đi xa là mình

[02:02:36] càng khó cái đường quay về là chỗ đó.

[02:02:38] Đừng có trách tại sao luân hồi đi hoài

[02:02:39] mà không không có điểm dừng là bởi vì

[02:02:41] trên cái mới này mình lại chế đá mới

[02:02:43] khác. Bởi vì chế định mà càng chế càng

[02:02:47] mới mà tục đế thì muôn đời vẫn c xì. Có

[02:02:49] hiểu tôi nói không? Cho nên có điểm này

[02:02:51] cái kiểu luân hồi của chúng sanh không

[02:02:53] bao giờ mà cần tái bản. Nó cứ mới hoài

[02:02:57] nhưng mà cái thánh trí của thánh nhân

[02:02:59] muôn đời chính đ Phật ng nhìn nhận là

[02:03:01] này các tỳ kheo như lai trên con đường

[02:03:04] mà chư phật nhiều đời nó đi. Có ai nhớ ở

[02:03:06] đây có ai mà coi quyển con đường cổ xưa

[02:03:08] không?

[02:03:09] Chính người đó là con đường mà ta đang

[02:03:10] đi nè là con đường mà chư Phật nhiều đời

[02:03:12] đã đi. Còn cái luân hồi của mình á là

[02:03:15] cái kiểu luân hồi của riêng mình nè.

[02:03:16] Cách cách đây một kiếp kiếp rồi mà luân

[02:03:19] hồi khác bây giờ. Mặc dù cái nền vẫn là

[02:03:21] phiền não nhưng mà cái kiểu á cái kiểu

[02:03:23] khác nhiều lắm. Cái kiểu tham mỗi kiếp

[02:03:25] mỗi khác, kiểu sân mỗi kiếp mỗi khác

[02:03:27] kiểu si mỗi kiếp khác tà kiến ngã mạng

[02:03:30] mỗi kiếp mỗi khác. Rồi ngay trong cái

[02:03:31] chuyện sát sanh mỗi kiếp giết một kiểu

[02:03:33] đúng không? Kiếp thì săn bắn, kiếp thì

[02:03:35] câu cá, rồi săn bắn có nhiều kiểu săn.

[02:03:38] Có nhiều người họ săn chuyên một hai

[02:03:39] loài thú, có người họ săn gặp con nào

[02:03:41] cũng săn. Có không ta?

[02:03:43] Nhưng tôi biết có những người họ chỉ săn

[02:03:44] nai thôi. Như bên Mỹ, bên Thụy Sĩ á, có

[02:03:47] những người họ chỉ săn nai thôi. Có

[02:03:49] những người đụng cái gì cũng săn, săn

[02:03:50] chồn, săn sóc, săn có cái vụ săn sóc

[02:03:52] nữa.

[02:03:56] Săn chồn rồi săn sóc. Rồi cái xăn nhím,

[02:03:58] săn chuột, săn rắn giống gì cũng săn

[02:04:00] thấy không? Nhưng mà riêng về cái cái

[02:04:02] trám kia nó săn chuyên nghiệp. Nhưng mà

[02:04:04] chỉ riêng cái chuyện sát sanh thôi thì

[02:04:06] mình mỗi kiếp đã một kiểu sát sanh rồi.

[02:04:08] Tình ái nam nữ mà tưởng nó là một không

[02:04:10] có kiếp mình là con chuột đực nó thương

[02:04:11] con chuột cái phải không ta?

[02:04:13] Cá trống nó thương cá mái. Mà cá nó có

[02:04:15] nhiều loại phải không ta?

[02:04:16] Dạ.

[02:04:16] Thấy chưa? Chứ thánh nhân thì không.

[02:04:19] Thánh nhân thì chỉ chừng đó. Vì sao? Vì

[02:04:20] họ sống trong cái chân đế, sống trong

[02:04:22] cái bản thể mà trong chân đế, trong bản

[02:04:24] thể thì rất là đơn giản. Nó không có bài

[02:04:26] vẽ, nó không có thêm thắc, không có thêu

[02:04:27] dệt. Bài vẽ, thêm thắc và thêu dệt cũng

[02:04:29] có. Cho nên cái chữ niết bàn nó có cái

[02:04:33] cái cái nghĩa nó nhiều nghĩa trong đó có

[02:04:34] nghĩa rất là hay. Van có nghĩa là dệt mà

[02:04:38] nan là tháo gỡ.

[02:04:42] Hay quá hay

[02:04:44] thiệt. Luân hồi là dệt dệt dệt dệt bằng

[02:04:48] các thành kiến, định kiến điên kiến tà

[02:04:51] kiến. Cái mỗi kiếp dệt dệt dệt. Còn niết

[02:04:53] bàn là tháo gỡ tháo gỡ tháo gỡ tháo hộ

[02:04:55] còn kỹ móc thì tháo tịch luôn.

[02:04:58] Chữ n nó nhiều nghĩa lắm nó ch nó cái

[02:05:01] chữ có nghĩa là vết thương mà nát là

[02:05:04] chữa lành

[02:05:07] rồi n người ta còn cho nó có một cái

[02:05:09] nghĩa nó là nó là biến thể của chữ vá là

[02:05:10] rừng n là ra khỏi rừng thì nghĩa nào

[02:05:13] cũng hay nhưng mà trong bài giảng sáng

[02:05:15] nay thì tôi đặt để tôi chú ý đến ngà chữ

[02:05:17] tháo gỡ niết bàn là tháo gỡ mà nó vui

[02:05:20] vào chỗ nếu mà dịch v tiếng hán là gì là

[02:05:22] thất chức

[02:05:24] chức là dệt mà thất chức là hiểu lầm có

[02:05:27] nghĩa là bị sa thải khổ vậy đó

[02:05:31] chức là dệt ngưu lang chức nữ Ngưu Lang

[02:05:35] là thằng trăng thằng trăng châu mà chức

[02:05:37] nữ là người con gái vệt vải đó có biết

[02:05:41] cái đó không chức là dệt

[02:05:44] ngư lang chức nữ cái đó không phải là

[02:05:46] tên người mà tên nghề ngư lang là cái

[02:05:48] đứa chăn gọi là cow boy là đứa trăng bò

[02:05:51] còn còn chức nữ là người con gái dịch

[02:05:54] vải

[02:05:56] cũng đặc biệt Cho nên niết bàn là gì? Là

[02:05:59] tháo gỡ là gì? Là chia tay chức nữ.

[02:06:03] Mà chúng ta muôn đời là những ngưu lôn

[02:06:06] luôn yêu những người con gái dệt vải mà

[02:06:07] niết bàn phải là có cái gan chia tay

[02:06:09] chức nữ chia tay những sự thêu dệt bài

[02:06:12] vẽ đơm đặc cấu tạo kết nối ni bàn là sự

[02:06:17] tháo gỡ giải thoát là sự tháo gỡ giống

[02:06:19] như cái chữ chích tá là tâm nó có cái

[02:06:21] nghĩa đó là bức tranh

[02:06:24] bức tranh lắm. Tức là cuộc đời nó chỉ là

[02:06:28] chừng đó nhưng mà do mà cái cây cọ của

[02:06:29] mình mình quẹt quẹt quẹn ra cái khác,

[02:06:30] quẹt quẹt quẹt ra cái khác. Và trên bức

[02:06:32] tranh đó mình cái chỗ nào mình vẽ và chỗ

[02:06:35] nào mình để trống đều là do dụng ý phải

[02:06:38] không ta?

[02:06:39] Hả?

[02:06:40] Thì trong mỗi một kiếp sống mình vẽ một

[02:06:41] bức tranh mà trong mỗi bức tranh chỗ nào

[02:06:43] mình để trống và chỗ nào mình vẽ khác

[02:06:45] nhau phải không ta? Hiểu không?

[02:06:47] Dạ hiểu.

[02:06:48] Hiểu hả?

[02:06:48] Dạ.

[02:06:49] Mỗi một kiếp sống mình mỗi một giây phút

[02:06:51] chứ mỗi một giây phút sống mình vẽ một

[02:06:52] bức tranh phải không? Mà trong mỗi bức

[02:06:54] tranh đó có chỗ mình chạm cọ và có chỗ

[02:06:56] mình không chạm cọ đúng không? Thì thiện

[02:06:59] nghiệp và ác nghiệp có phải là mình chạm

[02:07:00] cọ chỗ này mà mình bỏ lơ chỗ kia không?

[02:07:03] Mình chú ý cái này mà không dưới chỗ

[02:07:04] khác đúng không?

[02:07:05] Dạ.

[02:07:05] Rồi từ đó nó ra bức tranh phải không ta?

[02:07:07] Dạ.

[02:07:07] Tu là vé tranh rồi còn cái gì nữa? Tu là

[02:07:10] điêu khắc. Điêu khắc là gì? Là tha một

[02:07:13] cục đá. Bỏ đi cái không cần cái còn lại

[02:07:16] là tác phẩm. Tu hành là điêu khác. Bỏ đi

[02:07:19] cái không cần cái còn lại được gọi là

[02:07:21] Phật. Hiểu không? Hiểu trang điểm là gì?

[02:07:25] Bỏ đi cái không cần

[02:07:29] thêm cái cần và có nhiều cái gương mặt

[02:07:31] nó đẹp sẵn chỉ bỏ đi. Bỏ đi cái không

[02:07:33] cần đã đẹp. Còn có nhiều gương mặt cần

[02:07:35] chỉnh sửa thì bỏ đi cái không cần mà nạp

[02:07:37] vào cái cần. Hiểu không?

[02:07:39] Hiểu hả?

[02:07:40] Dạ.

[02:07:41] Ngay cả cái chuyện trang điểm, ngay cả

[02:07:42] chuyện nấu ăn cũng vậy. Mình đi chợ mình

[02:07:44] mua về một rổ nguyên liệu về nấu nướng

[02:07:46] thì để có được một bức ăn. Các vị có

[02:07:47] đồng ý với tôi là trong đó có cái mình

[02:07:50] cần giữ và có cái cần bỏ và có cái mình

[02:07:53] phải chỉnh sửa có không?

[02:07:55] Mình mới nấu được bức ăn chứ. Vậy nấu ăn

[02:07:57] nè, điêu khắc nè, vẽ tranh nè, đời sống

[02:08:00] luân hồi và sự tu tập đều là một cái lộ

[02:08:02] trình thêm bớt chỉnh sửa phải không? Và

[02:08:05] đặc biệt là vẽ tranh. Rồi cái gì nữa?

[02:08:07] Gom chung lại đức Phật gọi đó là một cái

[02:08:09] lộ trình dành vải

[02:08:13] thơ mộng lắm.

[02:08:15] Rất là rõ, rất là sáng.

[02:08:18] Giữ giới là gì? Là vẽ tranh.

[02:08:21] Bỏ đi. Bỏ đi trong đời sống những chi

[02:08:23] tiết.

[02:08:25] Thiền định là gì? Là bỏ đi năm triền và

[02:08:27] giữ lại năm vi thiền đúng không? Rồi tứ

[02:08:30] niệm xứ là gì? Là giữ lại tính tấn niệm

[02:08:32] tuệ và bỏ đi cái gì? Bỏ đi các phiền não

[02:08:36] dục ái rồi sân rồi ngã mạn rồi tà kiến

[02:08:39] vô minh phóng vật. Có nghĩa là tu tập

[02:08:42] hay là mình sống cái đời phàm phu toàn

[02:08:44] là một một cái quá trình vẽ tranh và

[02:08:46] điêu khắc thôi. Nhẹ nhàng lắm. Nhưng mà

[02:08:48] tại sao mình phải học giáo lý? Mình phải

[02:08:50] học giáo lý để mình biết thêm cái gì,

[02:08:51] bớt cái gì. Các vị biết pha màu là phải

[02:08:55] cần đ kiến thức. Các vị có biết không?

[02:08:57] Người không vẽ tranh á người ta chỉ biết

[02:08:58] màu trắng là một màu trắng. Chỉ khi một

[02:09:00] là dân họa sĩ, hai là dân thời trang họ

[02:09:02] nhiều màu lắm. Quý vị có biết không? Thí

[02:09:04] dụ như nhân dân mà không có vẻ tranh,

[02:09:06] không có mặt đồ thời trang thì họ chỉ

[02:09:07] biết là màu xanh là blue là màu green.

[02:09:10] Nhưng mà cái dân mà dân thời trang á là

[02:09:13] màu màu xanh aqua màu xanh th

[02:09:17] màu trắng nó có gì màu trắng meral white

[02:09:19] hoặc là ivory white tức là cái màu màu

[02:09:22] trắng mà trắng ngà Việt Nam là g trắng

[02:09:24] cháo lòng phải không ta? Rồi trắng tinh

[02:09:27] hiểu không? Thì mình phải học để mình

[02:09:29] biết được màu trắng có rất nhiều và màu

[02:09:31] xanh có rất nhiều.

[02:09:33] Để mình biết chỗ nào để thêm màu trắng

[02:09:35] nào, chỗ nào thêm màu xanh nào thì học

[02:09:37] giáo lý a th đàm để làm cái gì là bởi vì

[02:09:40] tu hành là một quá trình vẽ tranh với

[02:09:42] người nói đó. Thì mình học ba cái vụ 15,

[02:09:44] 183 chỉ để thuộc các nhóm màu, các gam

[02:09:48] màu đưa vào đó cho nó hợp lý để vẽ tranh

[02:09:51] thử

[02:09:54] dốt đặt về màu, dốt đặt về các loại sơn.

[02:09:57] Dốt đặt về các loại cọ, dốt đặt về các

[02:09:59] loại vải bố, dốt đặt về các loại khung,

[02:10:02] dốt đặt về cái giá vẽ, lấy cái gì mà vẽ

[02:10:05] hiểu màu rồi sơn, cọ, giá vẽ rồi khung

[02:10:13] mù tịch, không biết gì hết là lấy cái gì

[02:10:14] mà vẽ.

[02:10:19] Sáng này học tới đó. Đó, buổi chiều

[02:10:22] tôi làm một cái bài ôn tổng quát số mấy

[02:10:26] ngày học?

[02:10:27] Năm hả? Yeah.
